Chậu Rửa Chân

16/01/202222:48(Xem: 15700)
Chậu Rửa Chân

La hau la
CHẬU RỬA CHÂN
 
Thời gian đầu mới xuất gia
La Hầu La quả thật là đáng chê
Thân chưa thuần thục mọi bề
Lời thời thô thiển người nghe buồn lòng
Ý thời ô nhiễm vô cùng
Phật Đà hay biết tìm đường giúp thêm
Đưa về tịnh xá kề bên
Tu tâm, sửa tánh ngài khuyên hàng ngày.
*
Một hôm Phật ghé nơi này
La Hầu La vội đứng ngay bên hầu
Ngài bèn dạy: "Tu đạo mầu
Phải cho tinh tấn chớ đâu lơ là
Ngươi vào bưng chậu nước ra
Ta cần nước sạch để mà rửa chân!"
La Hầu La chẳng ngại ngần
Tuân lời, mang nước, rửa chân hầu ngài
Rửa xong Phật hỏi khoan thai:
"Nước này nhìn lại còn ai muốn dùng?"
La Hầu La: "Bạch Thế Tôn!
Nước nay nhơ nhớp có còn sạch đâu
Nấu ăn dùng chẳng được nào
Dù cho súc miệng thấy sao khó lòng!"
Phật bèn dạy: "Đúng vô cùng
Nhà ngươi cũng vậy so không khác gì
Cung vàng điện ngọc xa lìa
Tìm về núp bóng từ bi tu hành
Không chuyên cần, không tinh anh
Thân mình ô nhiễm, miệng mình nhớp nhơ
Thời ba món độc bất ngờ
Tham, sân, si đó đón chờ hại ta
Đưa tâm ý vào đường tà
So cùng nước rửa chân mà khác chi!"
*
Tiếp theo Phật dạy: "Nước kia
Bẩn rồi đem đổ ngay đi tiếc gì!"
La Hầu La vội đổ đi
Phật bèn nói tiếp: "Vậy thì giờ đây
Nếu mang đựng thức ăn này
Chậu còn dùng được nữa hay hết rồi?"
La Hầu La vội trả lời:
"Thưa rằng nước bẩn đựng nơi chậu này
Dù cho đã đổ hết ngay
Đồ ăn thức uống chứa đây khó lòng!"
Phật bèn dạy: "Đúng vô cùng
Nhà ngươi cũng vậy so không khác gì
Làm sa môn vẫn sân si
Miệng không thành tín, tâm thì u minh
Chẳng hề tinh tấn tu hành
Tiếng đồn không tốt quả tình vang đi
Tựa như chậu nước dơ kia
Đồ ăn thức uống đựng chi được nào!"
Phật dùng chân hất nhẹ vào
Khiến cho cái chậu lăn nhào qua bên
Nghiêng qua, nghiêng lại trên thềm
Phật bèn lên tiếng hỏi thêm: "Chậu này
Nếu mà bị bể ra ngay
Thì ngươi có tiếc chậu này hay không?"
La Hầu La: "Bạch Thế Tôn
Chậu này dùng để rửa chân dơ rồi
Bể thời chỉ tiếc chút thôi
Chậu đâu còn quý như hồi xưa kia!"
Phật bèn dạy: "Ngươi khác chi
Thân không gìn giữ, lời thì ác thô
Mang bao ý tưởng nhiễm ô
Khác chi cái chậu vì vô ích rồi
Chẳng còn ai tiếc thương ngươi
Một khi ngươi chết tức thời khổ đau
Thân ngươi luân chuyển qua mau
Trong ba đường dữ trước sau quay cuồng!"
La Hầu La hối vô cùng
Nghe xong hổ thẹn trong lòng biết bao
Lỡ gây lầm lỗi thuở nào
Giờ nghe Phật dạy dạt dào từ bi
Cõi lòng bừng sáng tức thì
Thành tâm sám hối, vội quỳ lạy ngay.
Ngẫm xem trong cõi đời này
Thợ rèn dùng sắt, hàng ngày chăm lo
Cạo đi sét rỉ sét dơ
Mới mong sắt trở thành đồ tốt đây,
Người học đạo giống vậy thay
Thói hư tật xấu thẳng tay loại trừ
Giữ cho trong sạch tâm tư
Mới mong đi trọn đường tu tốt lành.
 
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo)
 
_______________________________________________


facebook
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/04/2017(Xem: 16280)
Cuộc sống trăm năm tưởng đâu nhiều Nào ngờ như cảnh khói lam chiều Thoáng qua giây lát rồi tan biến Còn lại bầu trời thật đáng yêu .
19/04/2017(Xem: 14063)
Đất Trời Hư Vô (thơ của Gia Hiếu, Sydney, Úc Châu)
19/04/2017(Xem: 12390)
Hôm nay lòng người rộng mở Nhân ngày Phật Đản lại về Bình minh tiếng chim ca hát Nắng hồng tỏa sáng thêm lên
18/04/2017(Xem: 13299)
Hướng ngoại tìm cầu ngọn lửa thiêu Phù vân bọt sóng một sớm chiều Tan theo mây khói như điện chớp Nhìn lại đời mình cũng mất tiêu .
18/04/2017(Xem: 11920)
Khổ lụy tai ương mãi bám vây Tới lui luẩn quẩn biết ai thay. Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*) Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay ! Liễu giải chơn tâm căn diệu lực, Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày. Dương trần mấy chốc còn quay lại, Đại đạo huân tu chính chốn này.
18/04/2017(Xem: 16329)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
16/04/2017(Xem: 18639)
Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lậpdòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.
16/04/2017(Xem: 11839)
Xuân hơ hớ cũng già thôi Mùa thay ve ứa khúc li tao buồn Phượng phơi tình hạ vấn vương Chỉ sen đằm giữa vô thường thảnh thơi
16/04/2017(Xem: 10256)
Tháng tư hướng về quê cũ Hai bờ ngăn cách đại dương Biết bao người con dân Việt Ra đi mang cả tình thương .
14/04/2017(Xem: 11979)
Cảnh hí trường cũng chỉ là giả cảnh Chẳng bao giờ có thật ở đời nay Dù Mỹ Nga Tàu Cộng có giương oai Không thắng nỗi cơn vô thường Phật dạy .