Dứt Bỏ Ảo Tình

16/01/202222:38(Xem: 17608)
Dứt Bỏ Ảo Tình

Dứt Bỏ Ảo Tình
DỨT BỎ ẢO TÌNH
 
Một thời Đức Phật Thích Ca
Ở thành Xá Vệ, nhà nhà an vui,
Ngài đi giáo hóa khắp nơi
Lời vàng thuyết pháp giúp đời thiết tha.
Có người ngoại đạo phương xa
Vì nghe danh Phật tìm qua gặp ngài
Quản chi vất vả đường dài
Mong nghe ngài dạy những lời gấm hoa.
Nhiều ngày vất vả trôi qua
Cuối cùng người khách phương xa tới thành
Ruộng đồng Xá Vệ tươi xanh
Khách dừng chân nghỉ, nhìn quanh ngắm trời
Ruộng bên khách thấy hai người
Một già, một trẻ cuốc nơi ven đồng.
*
Chợt nghe tiếng thét hãi hùng
Chàng trai gục xuống vũng bùn mê man
Lão ông vứt cuốc chạy sang
Mới hay rắn độc trong hang cắn người
Chàng trai đã chết mất rồi
Lão ông buồn thoáng, xong thời thản nhiên
Trở về cuốc đất lại liền
Khách xa thấy vậy ngạc nhiên trong lòng
Tới nơi thăm hỏi lão ông
Biết ra người chết là con trai đầu.
"Sao không thấy cụ buồn rầu
Chẳng hề đau xót! Nỡ đâu lạnh lùng!"
Khách xa thắc mắc hỏi cùng,
Ôn tồn khách được lão ông trả lời:
"Đã sinh ra ở trên đời
Sống rồi lại chết. Ai người thoát đây?
Hãy gieo nhân tốt kiếp này
Trái lành, quả ngọt hái đầy kiếp sau
Ích chi phiền não thương đau?"
Lão ông nhắn khách nếu vào thành trong
Vui lòng ghé đến nhà ông
Nhắn tin bà lão rằng con chết rồi:
"Cơm trưa mang một phần thôi
Phần kia để lại cho người nhà ăn!"
Khách ra đi, nghĩ băn khoăn:
"Mạng con sao chẳng quý bằng cơm canh!"
Khách lòng buồn bã vào thành
Theo lời chỉ dẫn tìm nhanh đến nhà.
*
Nhắn tin con chết cho bà
Bà nghe, khuôn mặt thoáng qua chút buồn
Rồi bình thản nói: "Cám ơn!"
Khách nghe sửng sốt hỏi luôn lão bà:
"Tại sao bà chẳng xót xa?"
Ôn tồn bà nói: "Mẹ cha khác nào
Chủ nhà trọ, đón khách vào
Khách là con cái, chiều nào dừng chân
Qua đêm ngủ đỡ nhọc nhằn
Để rồi mai sáng gói khăn lên đường
Chủ nhà trọ dù nhớ thương
Chẳng nên cứ mãi vấn vương muộn sầu
Chính do nghiệp báo từ lâu
Mà con cái thác sinh vào mẹ cha
Đến khi mãn nghiệp lại ra
Chết rồi ích lợi chi mà khóc thương!"
Vừa khi chị gái ngoài vườn
Vào nghe tin dữ, chỉ vương nét buồn
Nói rằng: "Sống chết lẽ thường
Khi không còn sống, xót thương ích gì!
Chị em nào có khác chi
Những cây gỗ ở rừng kia đóng bè
Thả vào dòng nước xuôi đi
Sông hồ phẳng lặng bè thì êm trôi
Nếu mà bão táp tơi bời
Vỡ bè, cây ghép tức thời lìa tan
Cuốn theo sóng nước thênh thang
Mỗi người mỗi ngả kết đoàn nữa đâu!
Nhân duyên kiếp trước hợp nhau
Kiếp này chung cửa sinh vào mà thôi!
Con người tuổi thọ ngắn dài
Tùy theo nghiệp báo. Chớ hoài khổ đau!"
Vợ chàng trai phía bếp sau
Chạy lên rõ chuyện, cúi đầu khẽ than:
"Chồng tôi thôi đã lìa trần!"
Thế rồi chẳng thấy nằm lăn khóc gào
Khách kinh ngạc biết là bao
Hỏi thăm sao vợ nỡ nào thờ ơ.
"Chồng tôi đã chết" vợ thưa
"Dù cho gào khóc cũng thừa mà thôi
Vợ chồng đạo nghĩa ở đời
Khác chi một cặp chim ngoài rừng xanh
Đêm về cùng ngủ một cành
Sáng ra tung cánh bay quanh kiếm mồi
Có duyên trở lại cặp đôi
Chẳng may gặp nạn tách rời còn đâu!
Vợ chồng số mạng khác nhau
Cớ sao mua thảm chuốc sầu thân ta!"
Khách nghe xong lặng người ra
Tiếc công lặn lội tìm qua xứ này
Nhân tình thế thái buồn thay
Gia đình cái tốt cái hay chẳng còn,
Khách kia lòng dạ héo hon
Muốn quay về nước nhưng còn phân vân:
"Chỉ riêng gặp mấy nông dân
Mà ta phê phán có phần sai chăng?"
Đã qua đây hãy tìm thăm
Vào ra mắt Phật, điều hằng thiết tha.
Vườn Kỳ Viên cũng chẳng xa
Đường vào tịnh xá lá hoa phô đầy
Đón chào khách lạ ghé đây,
Khách vào lễ Phật, giãi bày tâm can
Buồn gia đình bác nông dân
Làm điều trái với thế nhân thường tình
Mỉm cười Phật dạy: "Chúng sinh
Mỗi khi mất mát người mình thương yêu
Thường hay than khóc đủ điều
Đó là 'nhân tính' nói theo tình đời
Nhưng về 'chân lý' cao vời
Có chi đáng trách nơi người nông dân
Gia đình này chẳng lỗi lầm
Họ hay rõ được 'sắc thân' vô thường
Dù cho có tiếc có thương
Làm sao nắm giữ. Vấn vương làm gì
Dù phàm hay thánh khác chi
Ai mà tránh khỏi chết đi một ngày
Cuộc đời sống chết kề ngay
Là hai đầu mối vần xoay chẳng ngừng
Tiếp nhau luân chuyển khôn cùng
Ai mà hiểu vậy đáng mừng lắm thay
Thế là giải thoát được ngay
Ảo tình dứt bỏ, thân này sống vui!
Khách nghe lời Phật dạy rồi
Đột nhiên tỉnh ngộ, quỳ nơi Phật đài
Xin làm đệ tử của ngài
Ở luôn học đạo cuộc đời thơm hương!
 
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo)
 
_____________________________________________


youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/07/2020(Xem: 9248)
Kính bạch Thày sáng nay khi đi khám mắt lại , bây giờ mới thấy mọi cơ quan trong cơ thể mình đều ảnh hưởng đến tâm ý . Lại thêm nạn đóng cửa biên giới giữa các tiểu bang làm con thêm lo sợ . Kính dâng Thầy bài thơ trong tâm trạng rối bời , khi nghĩ đến nghìn trùng xa cách do bịnh dịch của ngày mai . Kính HH Biên giới giữa tiểu bang từ nay đóng cửa ! Nội địa còn thế ... Hải ngoại đến bao giờ ? Nghìn trùng xa cách ... chợt đến bẩt ngờ Sáu tháng nay, thế giới kiếp tai cộng nghiệp !
05/07/2020(Xem: 10492)
Nhìn thế sự ngẫm lại mình muốn khóc! Suốt đời lận đận ba chữ tham, sân si . Tu tập nhiều năm chẳng đổi thay gì Cốt lõi quên tìm vì mãi mê cành lá !
03/07/2020(Xem: 10375)
Gió qua lá rụng sân chùa, Ngày ngày quét dọn sớm trưa sạch lòng. Sân sạch rồi lá lại rơi, Siêng năng hay quét cũng rồi sạch tâm. Hi Thích Minh Hội Sydney 3/7/2020. KTTTc
03/07/2020(Xem: 11209)
Kỷ Niệm Kỳ Giỗ lần thứ năm Phật Tử Thiện Chơn Tiền Vĩnh Lạc 30 tháng Sáu năm 2020 Rằm tháng Năm năm Canh Tý Cha đã về quê cõi Lạc Bang Vui cùng Pháp lữ sống bình an Sớm mơi hoa đẹp đem dâng Phật Chiều tối hương thơm tự độ thân Trí huệ trau giồi dần sáng tỏa Tâm từ rộng mở khắp truyền lan Khi xưa Đạo hạnh siêng vun bón Phước báu ngày nay thật rõ ràng
03/07/2020(Xem: 10837)
Tạm quên máy móc chen nhau An vui thiền định - nhiệm mầu cõi xuân... Ngày mai trở lại công trường Đem hồn xuân mới góp thương cho đời. *
03/07/2020(Xem: 9132)
Dòng nước trôi lửng lơ dòng nước Quên lái chèo chẳng ngược chẳng xuôi Thuyền không không bến, giữa khơi Khách thiền quên cả chuyện đời buồn vui Quên mưa tuyết đầy vơi khoang lái Cả lạnh băng tế toái lòng người
02/07/2020(Xem: 12689)
Đất Phật con người sống, SẠCH - ĐẸP - AN TÌNH NGƯỜI, Sự sống thuần Tiến Hóa, Không có sự sát sinh. Người không có trộm cắp, Lừa lọc hãm hại người, Vật không cho không lấy, Sống Chánh Mạng , Chánh Nghiệp.
29/06/2020(Xem: 13411)
Con kính dâng tặng bài thơ này chúc mừng Khánh Tuế của Hòa Thượng Phương Trượng chùa Viên Giác- Hannover/Đức. Cầu nguyện Thầy luôn mãi trường khang đem Đạo Vàng dị độ chúng sanh. Nam Mô A Di Đà Phật. Con Diệu Đạo_Phổ Hiền/Pháp. Thời gian ngỡ chậm mà nhanh quá! Năm nay Hòa Thượng Bảy Mươi Hai Nhân Mừng Khánh Tuế của Thầy Xin được dương tán một bài thi ca
29/06/2020(Xem: 12140)
Thưở xưa có vị tu hành Thật là đức hạnh nổi danh vô cùng Thầy tên là sư Chánh Thông Lâu nay muốn kiếm trong vùng rừng thưa
29/06/2020(Xem: 10027)
Có chàng chiến sỹ thuở xưa Tìm qua thăm hỏi thiền sư một lời: "Thiên đường, địa ngục đôi nơi Thực chăng hay chỉ nói chơi đặt bày?"