Khóc Cụ Nguyễn Du (thơ)

07/01/202212:07(Xem: 8738)
Khóc Cụ Nguyễn Du (thơ)

nguyen du

KHÓC CỤ NGUYỄN DU



Mười lăm năm -giấc ngủ trưa
Bao nhiêu chìm nổi chẳng chừa nguồn vui
Bao năm lưu lạc kiếp người
" Cõi người ta " vẫn không nguôi tự tình
Thăng trầm trong kiếp ba sinh
Dấu hằn chấm hỏi -phận mình sao đang ?
Sông lam lặng chiếc đò ngang
Nghi xuân cổ thụ lá vàng rơi rơi
Một đời heo hút chơi vơi
Khòm lưng thương lắm nón cời mẹ ru
Bóng chiều rớt xuống ao thu
Nhớ chàng Từ Hải -trăng lu mờ rồi
Nhớ người phận bạc đơn côi
Nhớ ai lưu lạc bèo trôi giữa dòng
Một đời rớt xuống long đong
Một đời cô quạnh giữa dòng thế nhân
Thương phận cò bóng phù vân
Tiền đường sóng dập cô thân lá vàng
Đạm Tiên ơi - lệ chảy hàng
Phong sương một thuở trăng tàn cuối thôn
Thương Kiều phận bạc đầu non
Tiên Điền ngày ấy vẫn còn ngẩn ngơ
Hai trăm năm một áng thơ
Cảo thơm trang sách từng giờ sầu tuôn
Trải qua bao nổi vui - buồn
Thương Người máu cứ mãi nồng trong tim


Chùa Lầu, Duy Xuyên, Quảng Nam, 02-01-2022
TT. Thích Như Giải ( cảm tác)


facebook
youtube






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2011(Xem: 13333)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 11991)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17638)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."
02/02/2011(Xem: 15608)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
28/01/2011(Xem: 14961)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 14959)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 13757)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21178)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
22/01/2011(Xem: 13272)
Từ đây ở cõi Ta Bà Chúng sanh nối bước Phật Đà từ bi Thắp lên ngọn đuốc cùng đi Trên đường giải thoát viễn ly vọng tình Đoạn trừ phiền não vô minh
19/01/2011(Xem: 14605)
Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám dòng sông miền núi trong lành. Đường tới biển, tới thơ gian khó, Nhưng hãy hòa với biển xanh. Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám chàng trai miền núi yêu đời. Các anh đi trên trăm đường gian khó, Mũ của mình đừng để rơi!