Đứa Nhỏ Được Đường

06/01/202216:56(Xem: 14901)
Đứa Nhỏ Được Đường

Happy pills
ĐỨA NHỎ ĐƯỢC ĐƯỜNG
 
Trên đường dài có một bà
Tay bồng đứa nhỏ đi xa mệt nhoài
Cho nên bà muốn xả hơi
Nghỉ chân dừng lại ngay nơi lề đường
Rồi bà ngủ thiếp mơ màng
Nào hay có kẻ lạ đương tới gần
Tay cầm đường ngọt trắng ngần
Đưa cho đứa nhỏ ham ăn vô cùng,
Trẻ con thấy vậy vui mừng
Ăn đường, không ngó ngàng chung quanh mình
Để cho kẻ lạ mặc tình
Lột đi báu vật bà dành lâu nay
Toàn đồ trang sức quý thay
Vòng vàng, kiềng bạc. Chẳng hay biết gì!
*
Truyện này thí dụ khác chi
Xuất gia Tăng chúng nhiều khi có người
Mải tham chút lợi ở đời
Ưa mồi trần tục, ưa nơi ồn ào
Đường tu Phật pháp thanh cao
Lơ là bỏ phế uổng bao công trình
Thế là công đức tu hành
Gió phiền não tới cướp nhanh mất rồi.
 
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(Thi hóa Kinh Bách Dụ)
 
*
The Child Gets Happy Pills
     Once upon a time, a wet nurse was walking along the road with a child in her arms. She became also weary that she fell asleep on the way. Then a man appeared and gave the child some happy pills. Being gluttonous, the child was lured by the good taste and knew nothing about his intentions. The man forthwith stripped the child of his necklace, brooches and garments.
     This is also held to be true with the monks.
     Intent upon worldly interests and noisy places, those who are greedy for a little gain and support are drawn to temptation while a thief steals their spiritual credit and treasured commandments. They are just like that greedy child whose belongings are taken away by the thief, due to the enticement of some tasteful pills.
(Trích dẫn “SAKYAMUNI’S ONE HUNDRED FABLES” do Tetcheng Liao, Tiến Sĩ Luật Khoa Viện Đại Học Paris dịch).
_________________________________
 
  
facebook
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2018(Xem: 10412)
Kẻ vén mây trời bước thong dong Phá màn mê tối ngắm ánh hồng Sáng tỏ đường về cơn gió thoảng Lặng lẽ một mình giữa núi sông Tu Phật cả đời không bỏ xót Hạnh nguyện độ sanh vững một lòng Y vàng bay khắp cùng phương hướng Hình ảnh Tăng Già thật cảm thông.
24/09/2018(Xem: 13925)
Vùng kia có một ông tăng Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê Tiền công tính đắt khỏi chê Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông Mọi người vì thế đồng lòng Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan: "Nghệ nhân bần tiện, tham lam" Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.
23/09/2018(Xem: 15522)
Me tôi, anh chị em chúng tôi gọi mẹ bằng Me, có rút ruột làm một bài thơ dành tặng cho những đứa con bé bỏng của Người, đó là thi phẩm mà sinh thời nhà thơ Quách Tấn đã từng tán tụng là "một trong những bài thơ bất hủ trên đất Khánh Hòa".
18/09/2018(Xem: 16513)
Trăng lăng già trời lặng yên, Quy Nhơn một thửa, giữa niềm huyền thanh. Lắng nghe sóng vổ qua nhanh, Trăm năm kiếp sống, chông chanh khổ sầu.
17/09/2018(Xem: 12108)
Hít thở vào sâu thật nhẹ nhàng, Mỗi làn hơi thở mỗi bình an. Tinh thần sảng khoái thêm thanh thản, Thể chất thong dong lại vững vàng. Bốn đại điều hoà vơi mỏi mệt, Năm căn đoan chánh bặt tham sân. Tâm thiền rạng chiếu thong dong bước, Lặng lẽ năm dài vui gió trăng...!
16/09/2018(Xem: 11827)
Vứt bỏ xan tham Thực hành bố thí Của ta tức người Toàn tâm toàn ý.
16/09/2018(Xem: 11093)
Ngỡ trăng thu năm nào ....đang ẩn hiện Hạnh phúc vui bên con cháu quần quanh Cắt bánh mời ....dẽo, nướng ...chén trà xanh Kỷ niệm đẹp !! Nhưng lòng không luyến tiếc
14/09/2018(Xem: 10066)
Tháng chín ngày về giữa gió Thu Quê hương chuyển bước khói mây mù Bao năm sống cảnh đời xa xứ Hạnh nguyện chẳng dời bước tiến tu Pháp Phật muôn đời luôn trong sáng Lập chí kiên tâm sạch oán thù Nhân ngã chẳng hề lay động chuyển Tự tại đi, về thuận cảnh Thu.
13/09/2018(Xem: 16333)
Luận hành động phóng sanh, kiêng giết Người đời xưng hiểu biết phỉ người(1) Góp lòng một mảy nhỏ nhoi Cảm tâm cứu vật dị loài trót mê Thấy cảnh giết tái tê mấy kẻ Chế cực hình ra vẻ sành đời Chúng sanh tâm hạnh khác vời Thảy mong chuyển đổi kiếp người khó thay!
13/09/2018(Xem: 9561)
Giã biệt em tôi giữa cảnh nầy… Lưng trời cỡi hạc thoát ngàn mây. Bao mùa lận đận đời không vẫy, Mấy quãng long đong phận chẳng bày. Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy… Thôi thì hổng giận cả trần đây… Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy… Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…(*)