Phế Tích Đại Học Na Lan Đà (thơ)

10/12/202117:58(Xem: 15099)
Phế Tích Đại Học Na Lan Đà (thơ)

phe tich dai hoc na lan da
Phế Tích
Đại Học Na Lan Đà



Về chiêm bái Na lan Đà
Thong dong chân bước -tâm hoa cúng dường
Chiều tà phảng phất hơi sương
Vô ưu cổ thụ bên đường bóng râm
Nền xưa đánh động nguồn tâm
Huy hoàng một thuở - lặng câm vô thường
Na lan Đà một trời hương
Thơm lừng bi trí - chừ vương mối sầu
Tang điền bỗng chốc bể dâu
Phong rêu vách đổ - một màu trần ai
Dòng sử ký chưa tàn phai
Ngàn năm trước - đóa liên khai giữa đời
Lầu cao chín bậc trùng khơi
Ốc phòng vạn số - ghi thời vàng son
Sương mù hiu hắc hoàng hôn
Hoang vu bờ vách - lối mòn gạch xưa
Dài hai mươi cây số vẫn thừa
Rộng mười ki lô mét vẫn chưa dứt nhìn
Ngài Huyền Trang mãi lưu tin
Nơi đây du ký - còn in dấu Ngài
Hương xưa chưa nhạt hình hài
Mười bảy năm học miệt mãi nơi đây
Hoa sa la - hương thoảng bay
Giới Hiền sư tổ - bậc thầy cổ kim
Tâm vô trú - tợ đường chim
Vô tung -vô tích im lìm tịch nhiên
Cổ nhân tuyệt vết não phiền
Mà hùng âm dội - gieo duyên Pháp mầu
Mười phương vạn loại -ân sâu
Ngàn năm trước mãi ngàn sau thấm nhuần
Đại thừa chánh giáo bồi vun
Lăng nghiêm- Duy thức mãi hun đúc lòng
Hoàng hôn nắng nhạt tinhx lòng
Đoàn chiêm bái -vẫn lặng trong bồi hồi
Ngẫm nhìn thế sự - chao ôi
Thịnh -suy như đám mây trôi giữa trời
Dõi theo từng chiếc lá rơi
Rõ vô thường lý - nên vơi nỗi niềm
Vàng son in dấu đường chim
Thăng -trầm được - mất nổi chìm xưa nay
Không có gì trong tầm tay
Đắm chìm chi lắm giữa xoay vần nầy
Nhận ra :' Tiếng vỗ bàn tay "
Nhân duyên huyễn có - mây bay cuối dòng
" Vẽ hình trong khói " - thong dong
Điều tâm tĩnh niệm -sạch trong sắc màu
Con về kính lạy mây bay
Lạy hết kim cổ - Vần xoay phàm - hiền
Con về lạy cõi trược phiền
Lạy hết tiên - thánh - kết duyên muôn đời

Chùa Lầu, Duy Xuyên, Quảng Nam, 7-12-2021
TT.Thích Như Giải (cảm tác)

 
***
facebook
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/2014(Xem: 21773)
Quan Âm Lễ Hội đến ngày Chư Tăng Đại Chúng đó đây tựu tề Phật Tử nao nức thăm Quê Hành Hương Cầu Nguyện cõi về Tâm Linh
04/03/2014(Xem: 19789)
Dại khôn rồi cũng… chết lăn queo, Danh lợi vàng son, nghĩ chán phèo ! Kẻ khó lỡ thời, thêm gặp khổ, Người sang hết vận, phải lo nghèo. Sóng trần thăm thẳm, nhiều tay lội, Đường đạo thênh thênh, ít kẻ theo. Thêm mối dục tình, là bể hận, Mấy ai thoát được, nỗi sầu đeo !
02/03/2014(Xem: 17617)
Tri niệm Sư Phụ bấy lâu Cho Trang giới thiệu sắc màu Quảng An Đóng góp thấm thoát nhịp nhàng ( 2012 - 2014 ) Diễn ngâm diễn đọc miên man chủ đề
28/02/2014(Xem: 23945)
Người về qua ngõ tàn phai Mang hồn du tử trần ai chập chùng.. Đất trời sương phủ mông lung Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên. - Một đời qua, nặng ưu phiền Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo.. Từ đâu, ai đã buộc cho Khư khư rồi lại .. bo bo nghiệp trần?
28/02/2014(Xem: 18704)
Ta nhốt ta trong lâu đài trú ẩn Bởi ngôn từ và kiến thức đoanh vây Những kinh nghiệm chập chờn bao phủ Ánh mặt trời không lọt nổi kẽ tay
28/02/2014(Xem: 20378)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 20556)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 31101)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 24423)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 24196)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết