Đáp án cuộc đời !

25/10/202116:35(Xem: 9401)
Đáp án cuộc đời !

duc the ton-13


Đáp án cuộc đời ! 

Kính dâng Thầy bài thơ khi học về Chánh kiến là phải có cái nhìn đúng với chánh pháp là phải thấy vô thường, vô ngã và khổ để rồi diệt cái cái nhân làm cho mình khổ ...Đó là Vô minh và Ái dục mà vô minh lại đến từ mọi sự chấp thủ do tập khí , thói quen lâu ngày làm thành kiết sử . Vì vậy chúng sinh mãi mãi là phàm phu nếu không chịu tu tập để nhìn ra sự thật ( chân đế) . 

Kính đảnh lễ Thầy và kính tri ân Thầy về  những bài pháp thoại Tổ Sư Thiền đã làm nhân cho sự hiểu biết của con rõ ràng hơn trong  những bài kinh Trung Bộ từ kim ngôn Phật thuyết được ghi lại. Kính chúc sức khỏe Thầy, HH 


Có khi ....phải thất bại nhiều lần mới trải nghiêm được ! 

Phải biết TẤN, THỐI khi sống giữa thế gian 

Vì mọi vấn đề gắn kết chặt chẽ tương quan 

Học được " THẾ SỰ MÔN TRUNG BẤT XẢ NHẤT PHÁP ! **



Thế nhưng ....

" ĐA THƯ LOẠN TÂM "lời  khuyên khi tu tập

Lý thuyết man man ...Vạn pháp tính tuần  hoàn.. 

Cần.... "Việc đến tâm ứng hiện ...việc đi chớ oán than" 

Đáp án cuộc đời ....sử dụng kiến thức..đúng chỗ !!!!



Lời Phật dạy :

Có Chánh kiến để diệt trừ nguyên nhân gây KHỔ 

Ngã chấp ẩn tàng từ thói quen tập khí bao đời 

Không thấy ra sự thật cho rằng Tính cách khó dời ***

Có biết đâu ....

.......do Vô minh nên Nghiệp hình thành tạo tác !!!



Và đáp án cuộc đời ... cũng liên quan đến thiện, ác ! 

Không phân biệt tục đế , chân đế ..dễ sai lầm 

Đừng đi tìm bến ngoài ....tất cả đều do Tâm !

Phóng dật mong nắm bắt .

 .....từ  trên mây...lại  rơi vào hố thẳm phiền lụy ! 



Vì  .....THỰC  TẾ LY ĐỊA BẤT THỌ NHẤT TRẦN ***

............thánh nhân từng cổ suý!!!!



Huệ Hương 



**Thế sự môn trung bất xả nhất pháp". Nghĩa là, trong tướng dụng tục đế (sự môn) thì không bỏ pháp nào cả

*** Có câu " Non sông dễ đổi , bản tánh khó dời " 

***Đối với chân đế thì "Thật tế lý địa bất thọ nhất trần...Nghĩa là, trong thực tánh chân đế (lý địa) thì không cần nắm giữ một pháp nào



 ***
facebook
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/09/2020(Xem: 10065)
Xưa xa gạch đá ướp thăng trầm Nội chiến bi hùng, buồn ngoại xâm Tiếng gọi trùng phùng ray rứt hát Lời ru hội ngộ nghẹn ngào ngâm
18/09/2020(Xem: 16964)
Mười tám tháng chín hôm nay Là ngày sinh nhật mừng Thầy sáu lăm Bánh thơm, nước ngọt, xôi thanh Tâm Hương biểu muội đã nhanh sẵn sàng Nhưng vì lệnh cấm đã ban Chúng con chẳng thể cùng mang về chùa Nên đành phải chịu nhận thua Ngồi nhà mà cảm thấy chua xót lòng Ơn Thầy đã bỏ bao công Vun bồi Quảng Đức bao Đông nhọc nhằn
17/09/2020(Xem: 11218)
Cũng nhờ Thầy mở bàn tay Trang Nhà Quảng Đức đủ đầy bộ môn Chư Tăng, Phật Tử dập dồn Gởi bài đăng tải thượng tôn Pháp Mầu
17/09/2020(Xem: 10452)
Quảng An nhận mail Diệu Liên Báo tin chia xẻ " hàn huyên " tỏ bày Việc làm thiện nguyện hăng say Tải đăng hình ảnh đủ đầy chốn nơi Lòng riêng cảm nhận bời bời Ước chi hàn gắn cho vơi khổ nàn Thấy mình phước báu chứa chan Đủ đầy ăn mặc khang trang cửa nhà
14/09/2020(Xem: 20124)
Bạch Thầy! Đi chùa tìm chút bình an Ai dè chùa cũng rộn ràng không ngơi.. Lên chùa tìm chút thảnh thơi Dè đâu chùa cũng như đời ngoài kia..
13/09/2020(Xem: 9172)
Ăn đi con Chút lộc này Cho qua cơn đói Qua ngày không no Chút tình người gửi gắm cho Chẳng là quà quý lộc to của đời…
13/09/2020(Xem: 10786)
Hai giờ sáng nghe tiếng lòng chất vấn Thực tại hiện tiền đã sống đúng tuỳ duyên ? Ngỡ ngàng kiểm điểm ...bên dựa bên nghiêng Khi cô đơn chống chèo trong bảo táp!
12/09/2020(Xem: 13722)
Nhân mùa Hiếu hạnh tôi xin kể mọi người câu chuyện về một bà Mẹ ở Miền Trung, vùng sông Hương núi Ngự. - Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm, lúc con gái khôn lớn sang Mỹ sống và thành công ở Mỹ, tháng nào cũng gởi về cho bà một lá thư và vài trăm usd để bà tiêu xài. Thời gian cứ mãi trôi đi, hết Xuân nầy đến Xuân kia. Cô con gái luôn viện cớ nầy cớ nọ, không một lần về thăm người Mẹ ở quê nhà.
11/09/2020(Xem: 10833)
Chùa nghèo Phật gỗ đơn sơ Vùng sâu làng vắng Ai thờ ai trông?
11/09/2020(Xem: 10912)
Chiều nay mẹ gánh con đi Mặc cho giông bảo, xuân thì úa phai Vì con mẹ chẳng nề hà Tóc xanh cứ để mưa nhòa tháng năm