Bức tượng gỗ (Thơ)

25/10/202110:20(Xem: 9476)
Bức tượng gỗ (Thơ)

 
Shakyamuni_Buddha-wood

Bức tượng gỗ
 
Thơ: Hoang Phong
Diễn ngâm: Bảo Cường
 



Trên bệ, bức tượng Bụt ngồi im,
Tôi nghe âm vang từng thớ gỗ,
Có tiếng chim trong rừng,
Cả tiếng rì rào của lá,
Thì thầm, tiếng hẹn hò của sâu.
Trên đường vân mặt gỗ,
Tôi thấy màu xanh trên cành,
Ửng ánh hồng màu mây.
Trên vết gân kẻ nứt, có nắng ấm mặt trời,
Mạch tế bào hơi thở.
Trên hình thù nét mặt, có bóng hình người thợ.
Trong ánh mắt hiền hòa, có bàn tay người khắc.
Thấm trong từng mạch gỗ,
Dòng nhựa cây từ đất,
Mạch nước nguồn từ sông.
Trong hương, Tượng ngồi im trên bệ.
Khói mê, tôi ngồi im trên chiếu.
Bỗng tôi nghe thấy tiếng gặm nhấm,
Của mối mọt trong cây?
Của sâu bọ trong chiếu?
Xác thân tôi, vi sinh vật đông đảo như cát cửa sông Hằng,
Chúng đang sống, sinh sôi và gặm nhấm.
Giật mình trong hốt hoảng,
Ngước nhìn lên, qua khói mỏng:
Hiền hòa và nhân hậu,
Bụt mỉm cười trong hương.
 
      Bures-Sur-Yvette, 15.07.02
 
            Các nhà khoa học cho biết trên mỗi phân vuông của thân thể ta có khoảng 200 000 vi sinh vật thuôc loài sâu bọ - loài ve acarid / acarien - sinh sống, nhờ hơi ẩm của mồ hôi, hơi ấm của da thịt và lớp da chết do cơ thể đào thải dùng làm thức ăn. Trong miệng, mũi, tai, mắt, nách, háng, hậu môn, cơ quan sinh dục... có vô số vi sinh vật sinh sống. Trong ruột, bao tử, phổi... hàng triệu vi trùng sống chung với ta, vừa ký sinh vừa giúp đỡ ta trong việc tiêu hóa, hấp thu chất dinh dưỡng, loại bỏ bụi bặm và các thứ ô nhiễm. Nếu không có chúng thì xác thân ta có tồn tại được chăng? Chúng gắn liền với sự hiện hữu của thân xác ta. Ngoài ra cũng còn có vô số các loại vi trùng khác đang chờ đợi hoặc đang âm thầm tàn phá xác thân ta. Vậy xác thân này là nhà của ta hay là đất của chúng, hay chỉ là một mảnh đất chung? Thương chúng tất thương ta, thương ta hóa ra là thương chúng!
                       
            Bỗng tôi giật mình và hoảng hốt, một luồng chấn động lan truyền khắp mạch máu và tế bào trong cơ thể tôi. Nhìn lên, trong cái bất động của tượng gỗ, tôi thấy sức sống của cả vũ trụ này, liên đới và buộc chặt với sự tồn vong và hạnh phúc của từng vi sinh vật trong xác thân tôi. Và trong sâu thẳm của yên lặng mênh mông nơi gương mặt Tượng gỗ, tôi chợt thấy một nụ cười.
                       
            Tôi xin quỳ xuống và úp mặt lên chiếu, ước mong vạn vật, bất cứ duới hình thức nào, từ hạt cát, cọng cỏ, cho đến các sinh vật bên trong và bên ngoài thân xác tôi, dù nhỏ nhoi cách mấy, hữu hình hay vô hình, ngạ quỷ hay thánh nhân, trong lòng đất sâu, trên mặt địa cầu hay bên ngoài vũ trụ, nơi a tỳ hay thượng giới, tất cả đều được an vui và hạnh phúc. Mong lắm thay, ước mơ lắm thay!
 
            Tôi xin được ngàn năm úp mặt xuống chiếu để gần gũi với hạnh phúc của muôn loài sinh vật trong khắp vũ trụ, trên thân thể tôi và cả bên trong thân xác tôi. Chúng tôi xin nhường nhịn nhau, chia sẻ với nhau từng hơi thở ấm và cả những xúc cảm mong manh phát sinh từ mảnh đất chung vô nghĩa và nhỏ nhoi này. Tôi chỉ dám ước mơ xin được giữ lại cho tôi một nụ cười.



facebook
youtube


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/10/2014(Xem: 14202)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
18/10/2014(Xem: 15395)
Đất Trời nuôi dưỡng vạn loài Sao ta nở giết chẳng hoài đoái thương Trời dạy ta biết tỏ tường Đất dạy ta phải yêu thương nhau cùng
17/10/2014(Xem: 15674)
Động Tĩnh Như Nhiên Một bữa học trò tới hỏi Thầy: - Thưa Thày, mấy bữa nay lòng con không yên, tâm con động. Làm sao đây? Thiền Sư: - Động thì cứ động, sao phải mong tĩnh. Vài bữa sau, học trò lại chạy tới: - Mấy hôm rày con ngắm trời xanh trong, nước suối văn vắt, thấy lòng yên tĩnh lạ thường. - Tĩnh thì cứ tĩnh sao phải nói ra thành động. - Bao năm rồi con theo Thầy, nhưng tự cảm thấy chưa hiểu được gì. Lòng con lúc tĩnh, lúc rối... Thiền Sư: - Ta cũng như con, lúc rối lúc tĩnh... Nhưng ta không thấy phải nói ra điều đó thành ngôn ngữ. Ta chỉ... như ngồi yên trên con thuyền ý thức, mặc cho sóng lòng chao đảo hay yên bình..*:) happy
15/10/2014(Xem: 14463)
Vâng, em sẽ về Quảng Ngãi thăm anh. Khi nắng hoàng hôn nhạt nhòa trước ngõ. Khi quê anh, qua rồi mùa mưa gió. Em sẽ về, vì vẫn biết anh mong.
15/10/2014(Xem: 20546)
Vang Vọng Nguồn Thương (tập thơ)
15/10/2014(Xem: 14890)
Cuộc chờ Cuộc hẹn – hôm nay Cuộc vui sơ ngộ Cuộc đày đọa qua. Mây nghiêng Nghiêng dặm quan hà Nửa chìm bóng mộng Nửa pha phôi chiều.
14/10/2014(Xem: 14601)
Xông vào dông bão ngồi chơi Một khi tâm tịnh bão thời cũng yên Xông vào chợ búa đảo điên Một khi tâm sáng chợ nghiêng cũng lành!
14/10/2014(Xem: 14515)
Tuổi đời đã sáu mươi già Thân thể biến đổi trán đà xếp ly Mắt mờ tai lãng lắm khi Bộ đi chậm chạp nạng ghì chống thêm
12/10/2014(Xem: 13420)
A ha, tay bắt được vàng Lộc duyên thu hốt ngập tràn si mê Phước bất tận hưởng lặng nghe Mở lòng từ ái sớt chia tay người.
12/10/2014(Xem: 17080)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Cảnh quang chùa đã đổi thay tuyệt vời Xung quanh hoa nở tứ thời Phật cảnh tôn dựng khắp nơi vườn chùa Giúp quên những chuyện hơn thua Khách trần ngoạn cảnh ganh đua cũng dừng Quan Âm thị hiện vui mừng Liên trì sen nở đài vàng thân quen Người người mến mộ ngợi khen Trụ Trì Tân Chủ một phen đổi dời