Nỗi Đau Kiếp Người (thơ)

01/09/202117:25(Xem: 9561)
Nỗi Đau Kiếp Người (thơ)
stayhomecovid19



NỖI ĐAU KIẾP NGƯỜI



 
Ta buồn cho một kiếp người

Lầm than mưa nắng khóc cười nhục vinh

Xa quê lên phố mưu sinh

Giờ đôi tay trắng gồng mình về quê.

Ta thương cho phận làm thuê

Và thương cho những nghiệp nghề long đong,

Dòng xe, người bế, xách, bồng,

Kẻ rời phố thị, người mong “sum vầy”.

Ta khóc phận bạc bèo mây

Tụ tán ly hợp kiếp này mong manh,

Nước mắt khóc tiễn mấy lần

Cha mất, mẹ chết, Chồng thành bóng ma

Con thơ níu áo tìm cha

Khóc Mẹ nay đã về xa chân trời

Đau thương phủ khắp nơi nơi

Chiếc khăn tang quấn cả trời Thành đô.

Nỗi đau này đến khi mô,

Vết thương ly loạn, lệ khô dặm trình,

Nỗi đau lại đến quê mình,

Tang thương ngay giữa thời bình-tang thương!

Ngày đi cầu thực tha hương,

Ngày về ai có xót thương phận mình!

Bỏ nơi nuôi sống gia đình,

Rời nơi vốn đã đượm tình bao năm

Ngước trời, nhìn đất dạ căm

Ai gây nên nổi mà tằm đứt tơ

Quê mình mà lại ngẩn ngơ

Nghĩ suy Đi-Ở thẩn thờ bao đêm!

Lòng nào mà chẳng lúc mềm,

Người quen, thân, lạ về miền Tây Phương

Trần gian nghi ngút khói hương

Bao giờ mới hết đoạn trường lệ rơi.

Cầu mong kẻ ở chân trời

Và người ở lại nhẹ vơi khổ sầu

Chuông khuya kinh tụng canh thâu

Người đi-kẻ ở mong câu thái bình.

Huế, ngày 24/8/2021
Sakya Vân Pháp






facebook-1
***
youtube
 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/08/2016(Xem: 15962)
Mùa Thu một thoáng trôi qua - Muôn cây lá rụng thấy mà hỷ hoan - Trơ trụi cây đứng bạt ngàn - Suối Thu vẫn chảy hiện màn mây xanh.
12/08/2016(Xem: 18405)
Larung Gar! Larung Gar! Sừng sững nguy nga Điện đài tráng lệ Ai đã từng đến với Larung Gar, Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát? Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?
11/08/2016(Xem: 14288)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 20999)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 14414)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 23849)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 18952)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 17647)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-
06/08/2016(Xem: 15492)
Thuở ấy- Mẹ còn tươi khoẻ lắm- Bước đầy theo nắng mới ngày lên- Mắt xanh biếc mộng màu quê thẳm- Tóc lộng chiều xuân sóng bập bềnh.
06/08/2016(Xem: 16035)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc - Như biết được kiếp người khổ đau- Lớn lên theo bốn mùa thay đổi- Sớm thấy được vạn pháp vô thường.