Nỗi Đau Kiếp Người (thơ)

01/09/202117:25(Xem: 9033)
Nỗi Đau Kiếp Người (thơ)
stayhomecovid19



NỖI ĐAU KIẾP NGƯỜI



 
Ta buồn cho một kiếp người

Lầm than mưa nắng khóc cười nhục vinh

Xa quê lên phố mưu sinh

Giờ đôi tay trắng gồng mình về quê.

Ta thương cho phận làm thuê

Và thương cho những nghiệp nghề long đong,

Dòng xe, người bế, xách, bồng,

Kẻ rời phố thị, người mong “sum vầy”.

Ta khóc phận bạc bèo mây

Tụ tán ly hợp kiếp này mong manh,

Nước mắt khóc tiễn mấy lần

Cha mất, mẹ chết, Chồng thành bóng ma

Con thơ níu áo tìm cha

Khóc Mẹ nay đã về xa chân trời

Đau thương phủ khắp nơi nơi

Chiếc khăn tang quấn cả trời Thành đô.

Nỗi đau này đến khi mô,

Vết thương ly loạn, lệ khô dặm trình,

Nỗi đau lại đến quê mình,

Tang thương ngay giữa thời bình-tang thương!

Ngày đi cầu thực tha hương,

Ngày về ai có xót thương phận mình!

Bỏ nơi nuôi sống gia đình,

Rời nơi vốn đã đượm tình bao năm

Ngước trời, nhìn đất dạ căm

Ai gây nên nổi mà tằm đứt tơ

Quê mình mà lại ngẩn ngơ

Nghĩ suy Đi-Ở thẩn thờ bao đêm!

Lòng nào mà chẳng lúc mềm,

Người quen, thân, lạ về miền Tây Phương

Trần gian nghi ngút khói hương

Bao giờ mới hết đoạn trường lệ rơi.

Cầu mong kẻ ở chân trời

Và người ở lại nhẹ vơi khổ sầu

Chuông khuya kinh tụng canh thâu

Người đi-kẻ ở mong câu thái bình.

Huế, ngày 24/8/2021
Sakya Vân Pháp






facebook-1
***
youtube
 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/01/2019(Xem: 15091)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương Kiên trì, nghị lực, hiền lương Tính tình lại rất khiêm nhường lắm thay.
24/12/2018(Xem: 18868)
Lễ Noel, Người Phật tử nên suy ngẫm, Biết bao người chúc tôi lễ Noel: “Thật ấm áp và tràn đầy hạnh phúc” Tôi cười nhạt lòng gợn buồn đôi chút Mình Thầy Tu, họ Phật tử kia mà. Sao những ngày Vía Phật Thích Ca Không thấy chúc cũng chẳng buồn biết tới
24/12/2018(Xem: 10869)
Giấu mình trong chéo áo Ta đi ngang qua đời Mộ, triêu ngày hai bữa Dặm gió ngàn đầy vơi.
24/12/2018(Xem: 11540)
Ánh sáng từ bi phút nhiệm mầu Sáng soi tâm nguyện dứt lo âu Tham sân gột rữa trong ba cõi Hạnh phúc trong ta khởi bước đầu
23/12/2018(Xem: 17605)
Xuân của đất trời, xuân cửa ai? Mà nơi non lạnh, liếp thưa cài Mù mây lững thững chơi đồi vắng Sương khói lơ thơ dạo lũng dài
22/12/2018(Xem: 15364)
Từng lời vàng ngọc quang minh Hố hầm lộ diện, gập ghềnh bày phơi Ngón tay, vầng nguyệt kia rồi Đuốc soi tự thắp vượt đời khổ đau.
21/12/2018(Xem: 17551)
TÂM BỆNH Bệnh từ tâm địa tâm can Tâm gian tâm độc, tâm tham tâm tà Tâm sân tâm hiểm tâm già Tâm si buông bỏ, sáng lòa tâm nhiên!
20/12/2018(Xem: 10684)
Hiền hiện sao trời cuối nẽo xa Vầng trăng mồng tám vẫn đương ngà Bên dòng sông tịnh nghe sương rụng Từng sát na dồn dưới sát na.
19/12/2018(Xem: 16376)
Sơn tăng ẩn núi tu hành, Thị phi ngủ trượt, chẳng dành hơn thua. Tròn thế kỷ lẻ bao mùa, Tấm cà sa trọn, muối dưa thanh bần.
14/12/2018(Xem: 9844)
Hoài Niệm Quê Cảm họa bài:”Bóng Chiều của Thi Hữu Tường Vân Sương sa phủ kín cảnh chân đèo, Gió thoảng đêm về sóng khẽ reo Bến cũ thuyền neo sông vắng lạnh Đò xưa khách đến xóm thưa nghèo Trời yên lát đát mây phiêu lãng Đất lặng mơ màng sóc nhảy leo Núi thẳm non cao chim chóc ngủ Dòng sâu nước biếc lững lơ bèo...!