Nhất Như Sinh Tử (thơ)

26/08/202118:50(Xem: 9611)
Nhất Như Sinh Tử (thơ)
covid-19

Tâm Nhiên

NHẤT NHƯ SINH TỬ

 
Bên bếp lửa bập bùng le lói
Đọc Chiêu hồn thập loại chúng sinh
Nguyễn Du thấu lý đạt tình
Giải bao oan nghiệp còn linh đinh này
 
Mịt mù đêm phủ đầy hủy diệt
Lệ tràn hơn nước biển đại dương
Ơi chao! Tan nát đoạn trường
Quặn lòng đứt ruột cảm thương xót buồn
 
Cơn dịch bệnh trào tuôn thảm kịch
Khiến mọi người chợt tỉnh ngộ thôi
Biết phù du huyễn mộng đời
Phát tâm chuyển hóa về nơi thiện lành
 
Nhường nhịn hết chẳng giành với giật
Bố thí cho trọn tất cả lòng
Hiểu rồi tứ đại giai không
Từ đây sinh tử huyền đồng Nhất như
 

CẢ ĐỊA CẦU
BỖNG HÓA THÀNH THIỀN VIỆN
 
Covid đến như tử thần xuất hiện
Khắp năm châu bốn bể rợn kinh hoàng
Đều sợ hãi cách ly nhau trốn dịch
Thinh lặng ngồi giữa trạng thái bất an
 
Trong sử lịch xưa nay chưa từng thấy
Đông hay Tây cũng đóng cửa im lìm
Không tiếp cận dù thân sơ quen lạ
Quay trở về đối diện với hồn tim
 
Như nhập định mỗi mỗi người tỉnh thức
Tịch chiếu sâu vào hố thẳm tâm mình
Cả địa cầu bỗng hóa thành thiền viện
Chuyển hóa dần những độc khí u minh
 
NGUYỆN CHO KHẮP CÕI AN LÀNH
 
Nửa khuya dậy đọc bài Văn tế*
Chấn động trời ứa lệ rưng rưng
Thảm thay! Lò lửa bừng bừng
Cháy thiêu bao kiếp trầm luân rã rời
 
Đời hay đạo chao ơi bất hạnh
Trước tử thần sao tránh khỏi đây?
Thiên tai đại dịch họa này
Chạy đâu thoát được khổn vây tứ bề
 
Bởi khắp chốn dưới quê trên phố
Cũng đều chung cảnh khổ ngập tràn
Kinh hồn khiếp vía tan hoang
Điêu linh ập xuống muôn ngàn thê lương
 
Dẫu biết rõ vô thường sinh diệt
Vẫn ngậm ngùi thương tiếc xót xa
Trở về tự tánh Phật Đà
Nguyện cho khắp cõi người ta an lành
 

Tâm Nhiên

*Văn tế đồng bào tử nạn vì Covid 19 của Nhất Thanh Thích Nguyên Hiền




facebook-1
***
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2012(Xem: 25345)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13922)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14347)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14802)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18311)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 20152)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24783)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12703)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 23133)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 15632)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.