Nhất Như Sinh Tử (thơ)

26/08/202118:50(Xem: 8955)
Nhất Như Sinh Tử (thơ)
covid-19

Tâm Nhiên

NHẤT NHƯ SINH TỬ

 
Bên bếp lửa bập bùng le lói
Đọc Chiêu hồn thập loại chúng sinh
Nguyễn Du thấu lý đạt tình
Giải bao oan nghiệp còn linh đinh này
 
Mịt mù đêm phủ đầy hủy diệt
Lệ tràn hơn nước biển đại dương
Ơi chao! Tan nát đoạn trường
Quặn lòng đứt ruột cảm thương xót buồn
 
Cơn dịch bệnh trào tuôn thảm kịch
Khiến mọi người chợt tỉnh ngộ thôi
Biết phù du huyễn mộng đời
Phát tâm chuyển hóa về nơi thiện lành
 
Nhường nhịn hết chẳng giành với giật
Bố thí cho trọn tất cả lòng
Hiểu rồi tứ đại giai không
Từ đây sinh tử huyền đồng Nhất như
 

CẢ ĐỊA CẦU
BỖNG HÓA THÀNH THIỀN VIỆN
 
Covid đến như tử thần xuất hiện
Khắp năm châu bốn bể rợn kinh hoàng
Đều sợ hãi cách ly nhau trốn dịch
Thinh lặng ngồi giữa trạng thái bất an
 
Trong sử lịch xưa nay chưa từng thấy
Đông hay Tây cũng đóng cửa im lìm
Không tiếp cận dù thân sơ quen lạ
Quay trở về đối diện với hồn tim
 
Như nhập định mỗi mỗi người tỉnh thức
Tịch chiếu sâu vào hố thẳm tâm mình
Cả địa cầu bỗng hóa thành thiền viện
Chuyển hóa dần những độc khí u minh
 
NGUYỆN CHO KHẮP CÕI AN LÀNH
 
Nửa khuya dậy đọc bài Văn tế*
Chấn động trời ứa lệ rưng rưng
Thảm thay! Lò lửa bừng bừng
Cháy thiêu bao kiếp trầm luân rã rời
 
Đời hay đạo chao ơi bất hạnh
Trước tử thần sao tránh khỏi đây?
Thiên tai đại dịch họa này
Chạy đâu thoát được khổn vây tứ bề
 
Bởi khắp chốn dưới quê trên phố
Cũng đều chung cảnh khổ ngập tràn
Kinh hồn khiếp vía tan hoang
Điêu linh ập xuống muôn ngàn thê lương
 
Dẫu biết rõ vô thường sinh diệt
Vẫn ngậm ngùi thương tiếc xót xa
Trở về tự tánh Phật Đà
Nguyện cho khắp cõi người ta an lành
 

Tâm Nhiên

*Văn tế đồng bào tử nạn vì Covid 19 của Nhất Thanh Thích Nguyên Hiền




facebook-1
***
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/12/2018(Xem: 16980)
Xuân của đất trời, xuân cửa ai? Mà nơi non lạnh, liếp thưa cài Mù mây lững thững chơi đồi vắng Sương khói lơ thơ dạo lũng dài
22/12/2018(Xem: 14756)
Từng lời vàng ngọc quang minh Hố hầm lộ diện, gập ghềnh bày phơi Ngón tay, vầng nguyệt kia rồi Đuốc soi tự thắp vượt đời khổ đau.
21/12/2018(Xem: 16899)
TÂM BỆNH Bệnh từ tâm địa tâm can Tâm gian tâm độc, tâm tham tâm tà Tâm sân tâm hiểm tâm già Tâm si buông bỏ, sáng lòa tâm nhiên!
20/12/2018(Xem: 10270)
Hiền hiện sao trời cuối nẽo xa Vầng trăng mồng tám vẫn đương ngà Bên dòng sông tịnh nghe sương rụng Từng sát na dồn dưới sát na.
19/12/2018(Xem: 13951)
Sơn tăng ẩn núi tu hành, Thị phi ngủ trượt, chẳng dành hơn thua. Tròn thế kỷ lẻ bao mùa, Tấm cà sa trọn, muối dưa thanh bần.
14/12/2018(Xem: 9035)
Hoài Niệm Quê Cảm họa bài:”Bóng Chiều của Thi Hữu Tường Vân Sương sa phủ kín cảnh chân đèo, Gió thoảng đêm về sóng khẽ reo Bến cũ thuyền neo sông vắng lạnh Đò xưa khách đến xóm thưa nghèo Trời yên lát đát mây phiêu lãng Đất lặng mơ màng sóc nhảy leo Núi thẳm non cao chim chóc ngủ Dòng sâu nước biếc lững lơ bèo...!
14/12/2018(Xem: 15264)
Nghĩ Về Xuân Điều ngự tử Tín Nghĩa Xuân đi xuân đến để xuân sang, Xuân rãi hương hoa khắp muôn ngàn, Xuân vẫn là xuân, xuân bất tận, Thế thái nhân tình hợp rồi tan, . . .
14/12/2018(Xem: 11318)
Đón chiều Thơ gõ ngẫu nhiên Không ý không tứ Không tên
13/12/2018(Xem: 11331)
Thường Bất Khinh Bồ Tát Bất Kinh Bồ Tát trải tâm từ, Đi khắp đó đây tập hạnh tu Khuyến tấn sinh linh hành giác đạo
13/12/2018(Xem: 11805)
BÓNG CHIỀU Vạt nắng tàn rơi cuối đỉnh đèo Trên đồi vi vút tiếng thông reo Lang thang trái núi chiều sương lạnh Lấp xấp triền đê buổi chợ nghèo