Thiểu Dục Tri Túc (thơ của Vương Đình Khoát)

24/07/202116:16(Xem: 9719)
Thiểu Dục Tri Túc (thơ của Vương Đình Khoát)

hoa_sen (11)


Thiểu Dục Tri Túc
thơ của Vương Đình Khoát


Bản chất của con người
1/ Vật chất bao nhiêu để biết vừa?
Lòng người ước muốn sáng, chiều, trưa
Tham lam khó lấp đầy trong túi
Thiếu thốn, dư thừa vẫn cứ ưa.
 
Những cái tham của con người
2/ Ngũ cái tham lam nó diệt ta
Ăn ngon, mặc đẹp, sắc, danh và
Giường nằm ngủ nghỉ say sưa giấc
Chẳng biết quanh ta thực chánh tà.
 
Tác hại của lòng tham quá độ
3/ Ngũ dục si mê muốn với thèm
Thanh, hương, vị, sắc, xúc tèm lem
Thiêu thân tứ đại vòng sinh tử
Khó tránh luân hồi, thoát bóng đêm.
 
Đối trị lòng tham như thế nào?
4/ Đáy túi tham lam chẳng thấy vừa
Giàu nghèo thiếu, đủ ví nắng mưa
Sang hèn, toại chí do ta cả
Khổ não ưu tư, chẳng biết thừa.
 
Tham lam đưa ta đến đâu?
5/ Giận dữ, gian tham ngũ dục đồ
Tranh giành, cấu xé lắm mưu mô
Tương lai ngạ quỷ gieo mình xuống
Ác đạo thiêu ta dưới đáy mồ.

Phải làm gì khi biết mình tham?
6/ Lửa cháy tro tàn nóng vẫn nung
Mong cầu, thấy thiếu mãi vô cùng
Giàu sang, khổ não vô tri túc
Dục vọng tham lam phải chế kìm.
 
Lợi ích của hạnh tri túc thiểu dục
7/ Giải thoát đâu xa hạnh phúc tầm
An vui biết đủ có từ tâm
Quanh năm bố vải lòng thơ thới
Xứng đáng chân tu chẳng nắm cầm.
 
Kết luận
8/ Biết đủ tùy duyên tự thấy vừa
Cân bằng mức sống kín nắng mưa
Không tham quá sức mình đang có
Thiểu dục gieo duyên chí Phật thừa.






facebook-1


***
youtube


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/02/2019(Xem: 12112)
Mai tôi chết, xác thân xin hỏa táng Nắm tro đời xin gửi lại phù vân (Dòng thế sự… bao thân quen mất tích Thôi thì mình hòa nhập với vô danh)
26/02/2019(Xem: 12820)
Hai nhà buôn thuở xa xưa Vẫn thường liên lạc thư từ với nhau Ông già thành thị rất giàu Ở Ba La Nại từ lâu đời rồi Chàng kia ở phía xa xôi Nơi làng biên giới ít người ghé đây,
25/02/2019(Xem: 13130)
Được hành hương lần đầu thăm Mién Điện Mãnh đất vàng thần bí lại diệu kỳ Ngàn bảo tháp ngàn bất khả tư nghì Mỗi cảnh quan biểu hiện niềm tin bất diệt Tả làm sao lòng toàn dân nhiệt huyết Đá quý trân châu vàng khối cúng dường Bậc Đại Giác Đại Hùng triệu tiếc thương Một lần ban phát hai thương nhân ....Xá lợi Tóc Ngoài Shwedagon ...nhiều hiền nhân .... pháp học
25/02/2019(Xem: 11068)
Một góc trời lặng lẽ Âm thầm giữa vì sao Sáu mươi lăm năm thấm Giữa ánh đạo hôm nào. Sáng dậy sờ mái tóc Đầu vẫn cạo như xưa
24/02/2019(Xem: 16063)
Pancariyavaḍḍhi - Năm pháp tăng thịnh cao quí: 1. Saddhā - Đức tin, là niềm tin chân chánh với Tam bảo Phật Pháp Tăng, nhân quả nghiệp báo,... ta nên làm cho tăng trưởng thường xuyên. 2. Sīla - Giới hạnh, là đạo đức nền tảng của hàng phật tử, ta nên an trú vào sự thanh tịnh giới hằng ngày. 3. Suta - Đa văn, là sự học hỏi nghiên cứu trau giồi và phát huy kiến thức mà ta tích luỹ trở nên phong phú. 4. Cāga - Xả thí, là sự rộng lượng phóng khoáng với tâm hồn bao dung cởi mở hay giúp đở những hoàn cảnh khó khăn; là sự dứt bỏ lòng bỏn xẻn, keo kiệt, ích kỷ để mọi người hoan hỷ gần gũi thân thiện. 5. Paññā - Trí tuệ, là sự hiểu biết nhận thức đúng đắn về lý Tứ thánh đế, Bát chánh đạo, Thập nhị nhân duyên,... mà ta nên trau dồi thường xuyên.
24/02/2019(Xem: 20740)
Có một lời dạy của Đức Phật đã ngấm vào dòng chảy của tâm thức dân tộc mình… Đó là ý thức về vô thường, về khổ. Bởi vậy, thơ Việt Nam kể chuyện buồn nhiều hơn vui, lo lắng nhiều hơn an bình, gập ghềnh nhiều hơn bằng phẳng… Ngay từ trang đầu Truyện Kiều, nhà thơ Nguyễn Du (1766–1820) đã viết: …Trải qua một cuộc bể dâu. Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
21/02/2019(Xem: 11537)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
21/02/2019(Xem: 10052)
Ngày xưa ở một ngôi làng Nhiều người có của giàu sang vô cùng Ông kia giàu nhất trong vùng Có nhiều vàng bạc chứa trong nhà mình.
18/02/2019(Xem: 10485)
Lệ rơi rơi...hỏi thầm ...mừng hay tủi ? Nghiên cứu kịp không ...sách quý xếp hàng . Mỗi tác phẩm ...tuyệt diệu khó luận bàn Nguyện còn thời gian .....một lần thông duyệt
18/02/2019(Xem: 14260)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?