Hoa Hồng Mùa Vu Lan

18/07/202120:41(Xem: 9138)
Hoa Hồng Mùa Vu Lan

 Bong-Hong-Cai-Ao-001

 

HOA HỒNG MÙA VU LAN

 

Hôm nay ngày VU LAN

Bông hồng em cài áo

Thanh thơi từng bước dạo

Em đi lễ chùa làng.

 

Chùa lặng lẽ nghiêm trang

Ẩn mình trong sương khói

Trầm hương theo gió tới

Thơm tận lũy tre làng.

 

Thơ ngây em mơ màng

Bước chân lên thềm điện

Mọi người cùng thành kính

Xếp theo nhau thành hàng.

 

Ba hồi chuông trống vang

Sư Ông khai đại lễ

Giảng sơ qua ý nghĩa

Ngày Báo Hiếu Vu Lan.

 

Em rộng mở tâm hồn

Lắng nghe dòng mật ngọt

Tiếng người đầm ấm rót

Vào hồn em lâng lâng .

 

Ôi ! Diễm phúc vô bờ

Cho ai còn có mẹ

Xót xa khôn ráo lệ

Mất mẹ người bơ vơ

 

Mẹ là suối tình thương

Cho em dòng mật ngọt

Mẹ là xôi nếp một

Mẹ là chuối ba hương.

 

Cánh chim non thiếu mẹ

Vật vã mõi mòn trông

Bầu trời đêm thế kỷ

Sao mà dài mênh mông

 

Bơ vơ em mất mẹ

Hoa tang trắng em cài

Lệ chảy suối đêm dài

Bình minh không thấy hé.

 

Mẹ ơi ! Ơi mẹ ơi !

Ơn thầy con nhắc nhở

Mẹ ơi ! Ơi mẹ ơi !

Hoa hồng đang hé nở.

 

Mẹ là trời là bể

Tất cả cuộc đời con

Mẹ là châu là lệ

Đời con hồng tươi son.

 

Chùa tan lễ…

Dư hương

Giọt chuông còn ngân ngợi

Giọt cam lồ khơi gợi

Hoa hồng thơm ngát hương.

 

HẠNH PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/10/2014(Xem: 19416)
Xuân về bên song cửa, Spring has arrived at my window Lặng ngắm đóa hồng tươi Quietly I look at the fresh rose, Từng nụ hoa rực rỡ, Her georgous petals are smiling Lung linh mỉm miệng cười. Gracefully in the tender wind
29/10/2014(Xem: 14843)
Ráng tu đi ngày mai hưởng phước Ráng tu đi để được thảnh thơi Đó là phần thưởng của Phật Trời Đó là mộng đẹp muôn đời như hoa Dầu tiền bạc đầy rương tràn tủ Cũng không đủ huynh đệ ơi Sớm giác ngộ nương tầm nẽo đạo Dứt nghiệp trần, trả báo oan khiên Trở về theo Phật Thánh Hiền Tu cho đắc quả đến miền lạc bang./.
27/10/2014(Xem: 25548)
Hạ tuần tháng mười vừa qua, HT Thích Như Điển Phương trượng chùa Viên Giác về hướng dẫn khóa tu Bát Quan Trai Giới tại tỉnh Reutlingen. Nhân dịp nầy, Thầy mang quà tặng về cho Phật tử địa phương, đó là tác phẩm thứ 63 của thầy với tựa đề: “Hiện Tượng của Tử Sinh”. Đồng thời thêm một quà tặng của Bào huynh thầy: Thi phẩm “Hạt Cát Mịn” của Song Thu (Bút danh của HT Thích Bảo Lạc). Chúng con xin cung kính đảnh lễ và cảm niệm Công đức của nhị vị Ân Sư. Cũng như xin trân trọng những tấm lòng từ bi đối với tha nhân qua những lời nguyện ước. Như người làm từ thiện chỉ biết cho, với cái tâm mong cầu mọi người đón nhận sự hỷ lạc:
25/10/2014(Xem: 13571)
Mới đó đà sang đến tháng Mười Dòng đời cứ thế lẹ làng trôi Ngày đi đêm tới không dừng nghỉ Lưu dấu tàn phai trên mắt, môi.
24/10/2014(Xem: 14627)
Ngự hàn lẫm liệt thuở bình Nguyên Vang dội đông tây tam pháp quyền Phi tướng buông ngôi tìm gốc đạo Vô tâm thấy tánh dụng nguồn thiền Đầu đà* bất động xa trần tục Khổ hạnh chơn thường vượt cõi tiên Rừng trúc sơ khai trăng bát nhã Truyền đăng vô tận chấn non Yên.
24/10/2014(Xem: 16185)
Nhất tâm niệm Bụt DI ĐÀ Đàm kinh nhập diệu voi già khiêm cung!
23/10/2014(Xem: 14153)
Chào đời có biết gì đâu Lớn lên mới hiểu thâm sâu cuộc đời Trần gian cũng rất tuyệt vời Mẹ cha thầy bạn những lời dạy khuyên Quê hương đất nước tổ tiên Chúng sanh các loại gắn liền trước sau Tương quan mật thiết với nhau Vui buồn chia sẻ dồi trau tâm mình Nhu hòa thuần thiện chân tình Điểm tô đời đạo nhân sinh kiếp người Thế nhân cần sự vui tươi Cần nên có một nụ cười an nhiên
22/10/2014(Xem: 14860)
ĐÔNG Dơi nhập thiền Rét đậm Thắm hoa trạng nguyên ƠN THẦY Ngọng nghịu i… tờ Thầy dìu dắt Nên vần thờ… ơ thơ
22/10/2014(Xem: 21811)
Trần gian quán trọ đời mình Đến chơi một chút thình lình rồi đi Trăm năm tay giữ được gì Có mang xuống dưới âm ty bạc vàng?
21/10/2014(Xem: 15009)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ