Mẹ già trăm nỗi gió sương

06/07/202121:38(Xem: 11691)
Mẹ già trăm nỗi gió sương
 
Me gia

Mẹ già trăm nỗi gió sương
Vừa vui trời đất vừa buồn nắng mưa(*)
Mái tranh chui đụt sớm trưa
Hạ hanh rám đất, đông mưa mái oằn
Trời hành cơn lụt mỗi năm
Cấy cày thất bát nhọc nhằn đói no
Quê mình mưa nắng cam go
Tháng năm vất vả, đắn đo tự tình
Lư hương bát nước tiên linh
Dám đâu nghĩ bỏ quê mình mà đi
Bão giông lũ lụt có thì…
Đã như cơm bữa quản chi dãi dầu
Miền trung đòn gánh đã lâu
Đã quen chịu nỗi đòn đau lắm đời
Đòi phen giông bão tả tơi
Mẹ quê vẫn bám chặt nơi quê mình
Bảo con tấc dạ đinh ninh
Trái tim yêu lấy quê mình con ơi
 
HẠNH PHƯƠNG
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 44480)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.