Mẹ già trăm nỗi gió sương

06/07/202121:38(Xem: 13677)
Mẹ già trăm nỗi gió sương
 
Me gia

Mẹ già trăm nỗi gió sương
Vừa vui trời đất vừa buồn nắng mưa(*)
Mái tranh chui đụt sớm trưa
Hạ hanh rám đất, đông mưa mái oằn
Trời hành cơn lụt mỗi năm
Cấy cày thất bát nhọc nhằn đói no
Quê mình mưa nắng cam go
Tháng năm vất vả, đắn đo tự tình
Lư hương bát nước tiên linh
Dám đâu nghĩ bỏ quê mình mà đi
Bão giông lũ lụt có thì…
Đã như cơm bữa quản chi dãi dầu
Miền trung đòn gánh đã lâu
Đã quen chịu nỗi đòn đau lắm đời
Đòi phen giông bão tả tơi
Mẹ quê vẫn bám chặt nơi quê mình
Bảo con tấc dạ đinh ninh
Trái tim yêu lấy quê mình con ơi
 
HẠNH PHƯƠNG
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2013(Xem: 20973)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 20662)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 18349)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca