Đêm Cuối

06/07/202121:03(Xem: 7719)
Đêm Cuối
ĐÊM CUỐI
 Me_con_1
Trăng đến tận bên giường
Tỏ soi hình bóng mẹ
Sống mà chung thuỷ thế
Đất trời nào không thương.
 
Chúng con ngồi bên mẹ
Những giây phút cuối đời
Mẹ nhìn con ... thỏ thẻ
Cung đàn trầm rơi rơi ...
 
Các con yêu dấu ơi,
Bách tùng dầu phận mỏng
Giữa dầu sôi lửa bỏng
Mẹ nuôi con nên người.
 
Không tủi thẹn với đời
Giây phút cuối ... tàn hơi
Tiếng lòng bao trăn trở
Dôi nuối một đôi lời.
 
Châu ngọc quý ở đời
Là thương yêu... chung thuỷ
Mẹ đi còn nhớ nghĩ
Đàn cháu nhỏ... đang chơi...
 
Trăng tỏa sáng lung linh
Mẹ khép mắt an lành
Chúng con quỳ bên mẹ
Ánh trăng vàng thanh thanh.
 
Làn gió nhẹ buông mành
Vuốt tay lên trán mẹ
Bóng đêm qua rất khẻ
Trời hửng rạng nền xanh.
 
Tia nắng sáng long lanh
Chim hót tiễn ngọt lành
Con chấp tay niệm Phật
Cầu mong mẹ vãng sanh.

        Đêm 11.11.Đinh Sửu tại Tánh Linh



***
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/11/2011(Xem: 32155)
Xin chắp tay hoa mỉm miệng cười Hoa Ưu Đàm Bát nở xinh tươi Xanh vàng đỏ trắng sen thơm ngát Phiền não, Bồ đề, một niệm thôi
26/11/2011(Xem: 28226)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 11748)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 10703)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 30014)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 13727)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 14814)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25164)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 12408)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 20657)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!