Mồ Côi

22/06/202119:02(Xem: 8853)
Mồ Côi
MỒ CÔI

Ngày đã hết mặt trời hồng đã tắt
Mẹ đã về với đất với mênh mông
Như em bé từ đây còn lây lất
Đau mồ côi vắng mẹ tái tê lòng.

Vắng đôi mắt mẹ nhìn con âu yếm
Vắng nụ cười hồn hậu ấm chiều đông
Xa vắng mãi tình thương yêu xao xuyến
Mẹ hiền ơi ! Vô tận suối sông...

Con tang mẹ gậy vông mủ mấn
Áo xô gai thụng thịnh khoác lên người
Xé gan ruột từng cơn đau thắt quặn
Hai cõi bờ nay một bước chia phôi.

Ngày đã hết ! Màu trời kia tím biếc
Mẹ hiền ơi thanh thản bước đi rồi
Cao tuổi hạc mệnh trời đành khó vượt
Quá nửa đời con biết phận mồ côi.


HẠNH PHƯƠNG
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 21442)
Đền ân đáp nghĩa tứ thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 16331)
Hoài Vọng Huyên Đường (thơ)
30/07/2014(Xem: 18893)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 16931)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 17334)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 23050)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 14738)
Đôi khi đời đau khổ Tập thở nhẹ và cười Nếu không làm như thế Chỉ thiệt mình mình thôi
29/07/2014(Xem: 14409)
Gặp Thầy nhớ chị Hà Thanh Người Ca Sĩ ấy vang danh một thời Chị đi như lá Thu rơi Đời người sinh tử kiếp đời luân lưu !..
29/07/2014(Xem: 30880)
Hồng đỏ cài lên đẹp tuyệt vời Phải nên trân trọng nhé người ơi! Những ai còn mẹ còn hồng đỏ Màu đỏ thắm tươi vẻ rạng ngời