Thư gửi Mẹ !

07/05/202119:22(Xem: 8444)
Thư gửi Mẹ !




Thư gửi Mẹ !

 

Kính dâng Thầy bài thơ với tâm trạng của đứa con bước vào ngũ tuần và Mẹ mình thì càng một già yếu đi mà không sao bên cạnh nhau được như những ngày ấu thơ để đền đáp công ơn ...Hy vọng bài thơ sẽ biểu hiện được tâm trạng của nhiều người con đang sống tại hải ngoại , Kính chúc sức khỏe Thầy , HH





Con vẫn biết :
Với thời gian Mẹ không còn nét diễm kiều đài các !
Nhất là khi Cha khuất bóng nhiều năm 
Một mình lo toan với trăm việc ứ  đọng ...ngầm 
Mẹ  âm thầm làm việc không giờ nghỉ ! 

Nay nghiệm ra :
những lời tán dương Mẹ thật chí lý ! 
Là biển hồ lai láng vẫn trào dâng 
Là ánh trăng theo con về khắp mọi nẻo đàng 
Là gió mơn man đôi má con khi nắng hè oi bức !

Bước  vào tuổi năm mươi... ngày thứ nhất !
Nhìn đứa con đầu lòng bước qua cửa trung học xong 
Bao ký ức thuở ấu thơ ... chất chứa trong lòng .
Đang quay lại như bộ phim nhiều tập ...

Vẫn tuân giữ truyền thống tổ tiên thiết lập 
Mỗi năm giỗ kỵ  ...không biết bao lần, 
Dường như thuộc lòng ..Mẹ  chưa sót chưa  nhầm  
Tất cả thân bằng quyến thuộc gặp nhau trong thân ái ! 


Sống tại hải ngoại  vào thời hiện đại , 
Ngày càng bận rộn, dần dần ít viếng thăm 
Tuần vài  cú  gọi trong dăm phút ...chuyện thăng trầm 
Chợt quên tuổi  Mẹ ngày một thêm  chồng chất ! 

Đến nay nghe lại bản nhạc này .. con khóc ngất 
Tạ lỗi mẹ bằng gì ... để đền đáp công ơn 
Nước chảy xuôi dòng ...nguyện tiếp tục vẹn tròn 
Thực thi như tất cả những bà mẹ  Việt Nam yêu dấu! 

Mẹ ơi ...khúc nhạc lòng con đang hoà tấu!!!!
Huệ Hương 


facebook-1


***
youtube
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11682)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15284)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16731)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14141)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13778)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12833)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10892)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10725)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14599)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17501)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng