Mười bốn điều răn của Phật là giả mạo

12/12/201204:11(Xem: 16606)
Mười bốn điều răn của Phật là giả mạo

bong hue

LITTLE WHITE LILY

Gkorge Macdoxald



Little white Lily
Sat by a stone,
Drooping and waiting
Till the sun shone.
Little white Lily
Sunshine has fed;
Little white Lily
Is lifting her head.
Little white Lily
Said, “It is good;
Little white Lily's
Clothing and food.”
Little white Lily
Drest like a bride!
Shining with whiteness,
And crowned beside!
Little white Lily
Droopeth with pain,
Waiting and waiting
For the wet rain.
Little white Lily
Holdeth her cup;
Rain is fast falling
And filling it up.
Little white Lily
Said, “Good again,
When I am thirsty
To have fresh rain.
Now I am stronger,
Now I am cool;
Heat cannot burn me,
My veins are so full.”
Little white Lily
Smells very sweet;
On her head sunshine,
Rain at her feet.
Thanks to the sunshine,
Thanks to the rain !
Little white Lily
Is happy again !

 
bong hue
BÔNG HUỆ TRẮNG BÉ NHỎ
Gkorge Macdoxald

Bông huệ trắng bé nhỏ
Ngồi bên tảng đá lèn
Cúi mình, đang háo hức
Chờ mặt trời mọc lên.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Uống say ánh nắng vàng.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Ngẩng đầu, rất dịu dàng.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Nói: “Cuộc đời đẹp sao.
Vừa đủ cả quần áo,
Vừa thức ăn dồi dào.”
Bông huệ trắng bé nhỏ
Ăn diện như cô dâu.
Chiếc áo dài trắng muốt,
Vương miện đội trên đầu.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Đầu cúi, dáng buồn rầu.
Nàng đang chờ, chờ mãi,
Chờ trời mưa thật mau.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Giơ chiếc cốc trên tay.
Trời bỗng mưa, chiếc cốc
Một lúc sau đã đầy.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Nói: “Cuộc đời đẹp sao.
Đúng khi tôi đang khát,
Trời cho trận mưa rào.
Bây giờ tôi khỏe mạnh,
Mát mẻ, vui ngất ngây.
Tôi không sợ cái nóng,
Máu trong tôi tràn đầy.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Tỏa hương thơm dịu dàng.
Trên đầu trời đầy nắng
Nước mưa dưới chân nàng.
Nhờ những tia nắng chiếu,
Nhờ những giọt mưa rơi,
Bông huệ trắng bé nhỏ
Lại hạnh phúc, yêu đời.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2012(Xem: 15047)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16694)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14119)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13768)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12566)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10613)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10466)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14575)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17484)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 14992)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn