Dương Trần (thơ)

04/04/202106:55(Xem: 7641)
Dương Trần (thơ)


hoa_sen



Dương Trần
 
Sống giữa dương trần tựa chốn tiên,
Thênh thang chẳng vướng dạ an ghiền.
Sáng lên Đường luật vui bằng hữu,
Chiều xuống bồ đoàn tĩnh chút duyên.
Được thế cơ may đừng để cạn,
Hờn chi phận mỏng phải mang phiền.
Xuân qua hạ đến thời thay đổi,
Hiểu rõ từng ngày giảm thụy miên. (*)
 
-----------------
 (*) Thụy miên
Middha (S), Torpor, Thina-middha Thuỳ miên; Miên Sự tối tăm bản hữu trong tâm, ở vào trạng thái lười mỏi, lơ là, một trong những bất định địa pháp, tác động vào tinh thần làm cho tâm ám muội, mất sự tri giác, ham ngủ, hay mê, thân tâm hôn ám.
 
2021
Minh Đạo
 
hoasen_10
  An Bình Cõi Thế
 
An bình cõi thế rõ là tiên,
Vật chất mong manh chẳng đáng ghiền.
Quen biết bao niềm câu phú vận,
Hiểu thấu nhiêu điều khúc lương duyên.
Dạ sáng không ganh oan rã lắng,
Tình trong hổng hận khó đeo phiền.
Gặp nhau đoạn ngắn vui thông cảm,
Đau buồn chớ để bám triền miên.
 
Như Huyễn Trần (Kính hoạ)
 

hoa_sen (4)

  Tìm Đâu
 
Tìm đâu giữa thế đặng người hiền!
Rõ được duyên nầy những phút yên.
Rộn rã ngày lên vui dạ sáng,
An nhiên chuyện tới nhẹ tâm huyền.
Thêm tình vun hạnh lay đời khắp,
Có bạn xây niềm đến tánh nguyên.
Dẫu hiểu thời gian còn mấy chốc,
Cùng trao nhân nghĩa bớt ưu phiền.
 
2021
Tịnh Thất Liên Hoa (Cảm hoạ)
 

hoa_sen (9)
Ở Đời Vui Đạo 
Kính tặng Bác Minh Đạo
 
Ở đời vui đạo ấy là tiên
Thanh thản thong dong rũ bỏ ghiền 
Sớm tối mong hoà cùng thiện lữ
Trưa chiều nguyện hướng với lành duyên
Tham xan chẳng cột tâm thườnglạc
Chấp trước không giam ý bớt phiền 
Tháng lại ngày qua chướng nghiệp đổi 
Tham thiền tĩnh toạ dứt thuỳ miên.
 
California, 2:15 am, 02-04-2021
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền ( cảm hoạ)
 




***

facebook-1


***

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2012(Xem: 15144)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16709)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14137)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13770)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12615)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10721)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10562)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14587)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17491)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15098)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn