Dòng thời gian!

02/04/202107:08(Xem: 8624)
Dòng thời gian!

hoa sen dep

Dòng thời gian! 
Kính bạch Thầy , tháng tư lại về (nhất là ngày 2/4 năm nào ) được đi hành hương Japan, Korea, Taiwan 16 ngày chung với các bạn của đạo tràng Quảng Đức lần đầu tiên . Kỷ niệm khó quên ....nhưng năm nay chuyện tương lai khó đoán ...nên con có bài thơ này kính dâng Thầy như gọi là tri ân cho sự thuận duyên của Pháp và Kính tặng tất cả những bạn đã đồng hành chung ...


Bốn ngày lễ kéo dài mùa Phục Sinh lại đến ! 
Dòng thời gian lặng lẽ cứ trôi nhanh 
Hơn một năm ...kinh tế thế giới đóng khoanh
Vì hậu quả đại dịch ...phong tỏa mở rồi bế! 

Đâu chỉ ngành du lịch năm châu ...mới ế ! 
Lập trình phương án ..có đúng nhu cầu ? 
Người người quay về tín ngưỡng ...nguyện cầu 
Chỉ biết còn sống ngày nào ...phải lo sức khỏe ! 

Chẳng thèm  đếm tuổi vì biết mình đâu còn trẻ ?
Cũng chẳng  nghĩ đến tương lai .. ưu tư được cái gì ? 
Chấp nhận hai tay buông thỏng ... lúc ra đi 
Còn gượng nắm bắt, ngày về quê cũ ... không thanh thản ! 

Thôi thì ... hãy thở một hơi dài, nụ cười khoái sảng 
Ngắm hồng vàng, đỏ thắm bông giấy trước sân nhà 
Đọc sách, ngâm thơ, nghe âm nhạc tà tà...
Mặc thế cuộc xoay vần ...ngày rồi đêm, tuần tháng HẾT ! 

Cuộc đời là hành trình cứ bước đi nhưng đừng thấy mệt ! 

 Huệ Hương 


Chỉ là ....


Chỉ là ...chút suy tư từ lối mòn tập khí !
Dù ai đó  phê bình, chê trách  chưa hẳn đúng mười mươi
Nhưng tính  cách là điểm mù .. xin chớ dễ ngươi.
Đừng quá bao dung mình ... phân  tích lời phán quyết ! 


Hãy cố quan sát, đối phó hoàn cảnh khắc nghiệt 
Cần nương tựa thiện tri thức ...cũng lắm đôi khi,
Chỉ là .... phải hướng nội đừng lãng quên đi .
Sẽ thoát khỏi bất an, ưu tư dai dẳng ...


Quay đầu lại nhìn con người thật ...khi vắng lặng,  
Trong sáng phát hiện ra những lúc  lầm sai 
Năng động tích cực lại ...không có lần thứ hai 
Chỉ là ... bản tính con người muôn vàn sai biệt ! 
Còn  Tâm mê, chẳng thấy  đâu  là minh triết !!! 


Huệ Hương 





***

facebook-1


***
                     
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/07/2011(Xem: 18288)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 15714)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 12827)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 12437)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 12649)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà
20/06/2011(Xem: 37179)
Tôi sưu tập những vần thơ hiếu hạnh Nguyện mọi người đừng làm Mẹ khổ đau. Minh Chiếu
19/06/2011(Xem: 12165)
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn Ủ - để mơn man đất ngạch trường...
10/06/2011(Xem: 26197)
Người đời cũng gọi đại sư là Nam Nhạc Tôn Giả, Tư Đại Hòa Thượng, Tư Đại Thiền Sư. Là một cao tăng Trung quốc, sống vào thời Nam Bắc Triều, người đất Vũ Tân, Hà Nam, họ Lí, Tổ thứ ba Thiên Thai Tông, sau Long Thọ Bồ tát và Tổ Huệ Văn. Đại sư kính mộ kinh Pháp Hoa từ thuở nhỏ, thường ngày đêm tụng đọc, có lúc nhìn kinh mà ứa lệ. Trong mộng, thấy Bồ tát Phổ Hiền lấy tay xoa đầu từ đó trên đảnh đầu nổi lên nhục kế. Năm 15 tuổi xuất gia, tham kiến thiền sư Huệ Văn ở đất Hà Nam, được truyền pháp quán tâm. Có lần đại sư tự than rằng tuổi đạo luống qua, đang khi dựa lưng vào tường, thốt nhiên đại ngộ, chứng được Pháp Hoa tam muội.
06/06/2011(Xem: 15248)
Pháp Hoa vi diệu khôn lường Ba đời Chư Phật tán dương Chúng sanh thành tâm quy ngưỡng Ánh trăng dẫn lối đưa đường
31/05/2011(Xem: 27482)
Quy ẩn, thế thôi ! (Viết để thương một vị Thầy, mỗi lần gặp nhau thường nói “mình có bạn rồi” dù chỉtrong một thời gian rất ngắn. Khi Thầy và tôi cách biệt, thỉnh thoảng còn gọi điệnthoại thăm nhau) Hôm nay Thầy đã đi rồi Sắc không hai nẻo xa xôi muôn ngàn Ai đem lay ánh trăng vàng Để cho bóng nguyệt nhẹ nhàng lung linh Vô thường khép mở tử sinh Rong chơi phù thế bóng hình bụi bay Bảo rằng, bản thể xưa nay Chơn như hằng viễn tỏ bày mà chi