Mẹ Ơi! (Thơ)

30/03/202107:57(Xem: 8239)
Mẹ Ơi! (Thơ)
MẸ ƠI!
 me-con-2
Lá rụng bao mùa vẫn thấy thê!
Mẹ ơi! Sao lặng mãi chưa về!
Ra đi biền biệt lời không để,
Ở lại u buồn cảnh cũng lê.
Nghĩa lớn khuyên con nhìn góc bể…
Ân dầy bảo cháu biết bờ đê…
Sinh thành… hiếu trọn đâu hề dễ,
Chỉ nguyện với lòng sống chẳng chê…
 
 
THIẾU MẸ TRÊN ĐỜI
 
Thiếu Mẹ trên đời thấy cảnh thê!
Vu Lan Thắng Hội lại mơ về,
Sinh thành vất vả hơn lòng kể
Dưỡng dục sâu dày quá nỗi lê
Gánh đậu nuôi mầm trưa dãy phố…
Bó dền nhắc đoạn sớm bờ đê…
Ân thâm biển lớn con nguyền tạc,
Nguyện sống tâm từ bớt kẻ chê…
 
 
VU LAN NHỚ VỀ
 
Bao mùa lá rụng vẫn buồn thê,
Giọt nắng lung linh gợi nhớ về.
Bỏ hết xuân thời Người nỡ kể,
Theo cùng tuổi hạc Mẹ còn lê.
Chông chênh góc phận như trời bể, 
Lận đận đường trần tựa dốc đê.
Rõ biết ân nầy đâu trả dễ,
Nên tìm sống đẹp giảm lời chê.
 
2021
Minh Đạo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/07/2016(Xem: 14120)
Mấy mươi năm ở chốn Ta Bà Sự nghiệp tu hành độ gần xa Nương theo phương tiện mà dẫn chúng Tịnh hoá thân tâm niệm Di Đà ( Pháp môn Tịnh Độ )
18/07/2016(Xem: 16781)
Tôi nhớ mãi một buổi chiều, Mẹ ngồi bên thềm sân, Cúi xuống, thoang thoáng một nét buồn. Tôi hỏi: "Sao mẹ buồn?"
18/07/2016(Xem: 13159)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
18/07/2016(Xem: 11890)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 12053)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 35884)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 16525)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 13234)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 11324)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
29/06/2016(Xem: 15511)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình