Ôi... Người Cha Vĩ Đại! (Thơ)

30/03/202107:54(Xem: 9959)
Ôi... Người Cha Vĩ Đại! (Thơ)
ÔI... NGƯỜI CHA VĨ ĐẠI!
Ôi Người Cha Vĩ Đại!
Thêm một đêm mất ngủ
Giấc ngủ bay đi xa
Đêm kia: tình mẫu tử
Đêm bây giờ: tình Cha!
Ôi... người Cha vĩ đại
Cao lớn hơn Thái sơn
Ôm vào con thơ dại
Thánh thần nào sánh hơn?
Cha vĩ nhân cái thế
Bóng mát phủ trùm con
Nệm êm cho con té
Chưa bao giờ kể ơn...
Giữa kinh hoàng nóng đỏ
Đến hơi thở cuối cùng
Thương con, không buông bỏ
Hơn cả triệu anh hùng!
Nghe tin rơi nước mắt
Lòng quặn thắt thương đau
Bần thần bàn tay chắp
Nguyện cầu giữa đêm thâu
Ôi... người Cha vĩ đại
Cha vĩ đại vô cùng
Ôi tình Cha bất hoại
Ngát thơm giữa bập bùng...
Tâm Không Vĩnh Hữu 
Khấp bút
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2013(Xem: 20986)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 20676)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 18357)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca