Xuân Cảm (Thơ)

21/03/202121:43(Xem: 8093)
Xuân Cảm (Thơ)
Xuân Cảm
mua-xuan 
Trời xuân nắng đẹp núi xanh cao
Cạnh cửa thiền xuân thắm sắc đào
Gió thoảng hương nồng thơm áo lụa
Mây vờn nguyệt sáng dịu đêm sao
Chày kình vẳng tiếng nghe sương đọng
Mõ cá rền âm vọng sóng xao 
Nhật Nguyệt chan hoà rơi rớt mộng
Anh Đào sắc thắm thắm xuân trao!
 
Hoạ:
 
Nắng Đẹp Chiều Xuân
 
Nắng đẹp chiều xuân ngắm khóm đào
Trong lành bướm lượn giỡn trời cao
Đồng xanh trải khắp mềm như lụa
Nguyệt khuyết lên dần ánh lẫn sao
Vẳng vọng chuông ngân bao nẻo thức
Nghe lần kệ tụng vạn hồn xao
Bình yên cõi thế đời ta đã
Lẳng lặng nhiêu ngày chẳng cái trao…
 
20/3/2021
PT. Minh Đạo (kính hoạ)
 
Xướng:
 
Xuân Sắc
 
Đông qua mai nở đón tân xuân 
Xuân sắc thanh tươi đẹp cõi trần 
Dọ vấn xuân cười say bóng nguyệt 
Thầm thưa hoa nở ngắm non vân 
Tâm an dạ tỉnh vui huyền cảnh
Trí sáng lòng trong thấu huyển thân
Chẳng ngại gió sương truyền ấn pháp
Hương xuân tỏa ngát đượm thiền trầm!
 
Hoạ:
 
Đón Xuân
 
Tiết mới muôn chồi trải đón xuân
Cùng như vạn loại chốn dương trần
Bao thời cảnh ấy dần thay đổi
Lắm quãng đời ta cũng chuyển vần
Bởi mãi sân si cầu trợ lực
Vì còn giải đải gắng điều thân
Ngày qua rõ vậy tâm bình sáng
Động tỉnh đừng nương thoát loạn trầm…
 
20/3/2021
PT. Minh Đạo (Kính hoạ)
 
Xướng:
 
Sương Vấn
 
Sương đọng bên thềm sương hỏi ai
Nắng lên có giữ giọt sương cài
Hoa thơm sắc thắm bên bờ thạch 
Cỏ biếc màu tươi dưới ánh mai
Tối hiện sớm tan mang kiếp mỏng
Chiều sa sáng mất vọng đời dài
Có không đắp đổi miền sông núi 
Khắp cõi đất trời sương có vui?!
 
California, 2:00 am, 18-03-2021
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (cảm đề)
 
Hoạ:
 
Xuân Lòng
 
Hương ngàn gió thoảng đắm lòng ai
Cốc nhỏ tranh tre dáng bóng cài
Thanh thản mùa lên thơm lá cỏ
Êm đềm nắng chiếu ửng sương mai
Bên hiên vắng vẻ thêm ngày mới
Dưới chặng mờ mê chỉnh quãng dài
Hiểu cả duyên nầy ta với núi
Chim rừng suối hát tỏ tình vui.
 
20/3/2021
PT. Minh Đạo (Kính hoạ)  
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11712)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15317)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16735)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14147)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13779)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12853)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10911)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10761)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14602)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17503)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng