Truyện Thơ: Vua Hung Ác

18/03/202117:52(Xem: 11057)
Truyện Thơ: Vua Hung Ác

VUA HUNG ÁC

 Vua-Hung-Ac

Tại Ba La Nại một thời

Nhà vua cai trị là người hại dân

Hung tàn, phi pháp, bất nhân

Tạo bao nghiệp ác vô ngần xấu xa

Sưu cao, thuế nặng ban ra

Lại thêm hình phạt thật là gắt gao

Nhân dân bị ép khác nào

Mía trong máy ép, từ bao lâu rồi,

Vua không hề có tình người

Không thương ai cả, dù nơi cung vàng

Nhà vua khe khắt, bạo tàn

Vợ con cùng với các quan u sầu

Coi vua có khác gì đâu

Như là hạt bụi làm đau mắt người

Như là sạn lẫn cơm thôi

Như dao mũi nhọn đâm nơi tay mình.

Một ngày vua chết thình lình

Thế là dân chúng mặc tình sướng vui

Họ cười nói, họ vui chơi

Đón mừng hoàng tử nối ngôi trị vì,

Thi hài vua hoả táng đi

Với ngàn xe củi lửa thì bốc cao

Tro tàn còn chẳng là bao

Dùng trăm ghè nước đổ vào tắt ngay.

Ngai vàng vua mới lên thay

Nhà vua giới đức đó đây chào mừng

Thật hoan hỉ, thật tưng bừng

Hội hè rộn rã, tiệc tùng liên miên

Bà con sung sướng như điên

Khắp nơi trống dội, khắp miền cờ bay

Trên ngai vua thật oai thay

Lính cầm lọng trắng che ngay trên đầu

Oai phong lẫm liệt biết bao

Triều đình, quan lại đứng chầu chung quanh

Vòng ngoài là những lính canh

Cùng đoàn giữ cửa trung thành từ lâu.

*

Một người giữ cửa chợt đâu

Lại than, lại khóc buồn rầu khôn nguôi

Trong khi thiên hạ vui cười

Nhà vua thấy lạ buông lời hỏi han:

“Cha ta vừa mới từ trần

Toàn dân tỏ vẻ vô ngần sướng vui

Chỉ riêng ngươi lại sụt sùi

Cha ta chắc đối với ngươi tốt lành

Và từng yêu mến thật tình?”

Anh chàng gác cửa chân thành vội thưa:

“Tôi nào thương tiếc nhà vua

Khi vua còn sống thường ưa đánh người

Thang lầu lên xuống cạnh tôi

Vua hay ngừng lại và rồi nắm tay

Đánh tôì tám cái đầu này

Nặng như cây búa trong tay thợ rèn,

Qua đời vua chắc chẳng quên

Bên kia thế giới vẫn quen tật này

Đánh đầu người đã quen tay

Thế là vua lại sẽ gây muộn phiền

Những người cõi đó cuồng điên

Nếu mà họ trả vua liền về đây

Nghe mà khủng khiếp lắm thay

Đầu tôi lại bị đánh ngay liên hồi

Nghĩ mà buồn bã đấy thôi

Nên tôi lo lắng để rồi khóc than.”

Vua hiền lên tiếng trấn an:

“Lo chi! Vua đã thành than tro rồi

Ngàn xe củi đốt thân ngài

Cả trăm ghè nước mọi người tưới lên

Lại thêm đào đất bốn bên

Vua còn đâu nữa, chớ nên lo gì,

Chúng sinh khi đã chết đi

Đi luôn theo nghiệp trước kia của mình

Xác thân cũng đã tan tành

Làm sao trở lại quẩn quanh cõi trần

Để mà quấy rối xa gần

Nhà ngươi chớ sợ! Yên tâm từ giờ!”

Anh chàng giữ cửa nghe ra

Trong lòng cảm thấy quả là êm xuôi

Hai dòng lệ hết tuôn rơi

Thay vào là một nụ cười an tâm.

Nhà vua trẻ cai trị dân

Trị vì đúng Pháp, lòng nhân dạt dào

Luôn luôn bố thí đẹp sao

Gây bao công đức, tạo bao phước lành

Đến khi mãn nghiệp của mình

Giã từ dương thế, tái sinh cõi lành.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi THE TAWNY KING

Trong “Stories Of The Buddha” của Caroline A.F. Rhys Davids)

______________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2025(Xem: 4904)
Sáng nay trong khoảnh khắc, cánh cửa vô hình như khẽ mở Mắt chạm trời xanh, thấy biển, thấy cánh đồng Không còn hôm qua buộc chân, nay chim đã thoát lồng Ta bước ra …ngày mai có thể nào níu cánh?
11/08/2025(Xem: 5695)
Tứ cú lục bát "SEN" RÁC & HOA Trải từng dòng chữ dưới chân Xin đừng xả rác một lần đi qua Đi qua rác đã thành hoa Đi về thấy nở mấy tòa sen thơm! ĐỒNG HỒ Hôm nay tròn đã thay vuông Hoa sen tỏa ngát ao bùn hương bay Treo lên cho biết tháng ngày Canh giờ hít thở, phút giây yên bình.
06/08/2025(Xem: 5965)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ Vui buồn thao thức dài đêm
05/08/2025(Xem: 5272)
Văn chương mạng đang là một nhu cầu thực tế! Có thể nói ngày nay, Mạng đang là cách tồn tại mới của văn chương Nếu ngày xưa nhân cách được hình thành trong 3 môi trường: Mà thành phần chính luôn là: gia đình, giáo dục và xã hội! Chung mục đích cuối cùng, mang văn chương cho việc trồng người thế hệ mới! Phải làm sao tạo ra những con người trí minh – kỹ tinh
04/08/2025(Xem: 5071)
TA khưi ngọn nến canh tàn VỀ nhìn vết tích đá lăn qua đồi MỘT lần rộn rã mà chơi CÕI trần trú trọ rối bời chiêm bao TÂM tư nén tiếng thở phào KHÔNG đi không đến thì đâu cũng nhà
31/07/2025(Xem: 4225)
Tân tỵ năm nay đến kỳ tháng sáu nhuận Dù tháng 6 chính thức đã tưởng niệm lễ Đức Quán Thế Âm ( 19/6) Nhưng hai lần tri ân công hạnh Ngài …càng thêm rõ sự thành tâm Với 12 đại nguyện, nơi đâu có khổ đau, khó khăn Tầm thinh khắp rồi sẵn sàng hành động “cứu độ”
25/07/2025(Xem: 6308)
Đừng ngạc nhiên, khi nhiều người tìm đến Không gian tĩnh lặng nơi hải đảo vắng yên Ngồi im hàng giờ như bức tượng thiêng Trên tay… bức họa phác vẽ, hoặc vài tinh yếu nhiều tác phẩm chọn lọc Và hận mình ngày xưa chưa từng đọc (1)
18/07/2025(Xem: 3814)
Thường kiến tự kỷ quá Bất thuyết tha nhân phi Tha phi ngã bất phi Ngã phi tự hữu quá Tâm trụ niệm Phật trung Vô phi diệc vô quá Dịch nghĩa: Thường tự thấy lỗi mình Không nói lỗi người khác Người sai ta không chê Ta chê ta có lỗi Tâm trụ trong niệm Phật Không chê cũng không lỗi
18/07/2025(Xem: 4121)
Ngay khi mới đắc Đạo, Chính Đức Phật Thích Ca Tìm ra Con Đường ấy Để dẫn dắt chúng ta. Đó là Bát Chánh Đạo. Tám Con Đường sau đây. Người tu hành chiêm nghiệm Và ghi nhớ hàng ngày. Thứ nhất là Chánh Kiến. Đức Phật dạy chúng sinh Chánh Kiến là hiểu đúng Về Đạo và về mình.
18/07/2025(Xem: 4678)
Đời là khu rừng rậm Mà ta, khách lữ hành. Nhiều cám dỗ, cạm bẫy. Đời nhiều dữ, ít lành.