17. Phẩm Phẫn Nộ

14/03/202116:50(Xem: 8840)
17. Phẩm Phẫn Nộ

Kinh Pháp Cú

____________
Dhammapada
____________

 

Chuyển vần lục bát : Nhuận Tâm Nguyễn Kim Cương

 Bản gốc :
Hoà Thượng Thích Thiện Siêu dịch từ bản chữ Hán

Hoà Thượng Thích Minh Châu  từ bản chữ Pali

17. Phẩm Phẫn Nộ (KODHAVAGGO)
---o0o---

221. Giã từ phẫn nộ, kiêu căng
Giã từ phiền não buộc ràng nội tâm
Lià xa chấp trước, tâm, thân
Khỗ đau sẽ hết, chẳng còn chỗ nương

222. Chận cơn phẫn nộ đang tăng
Như xe đang chạy, dừng lăn kịp thời
Đó là người đánh xe tài
Nếu không, thời chỉ là nài buông cương

223. Lấy không giận thắng giận hờn
Lấy lành thắng cái chẳng lành mới cam
Cúng dường tâm thắng xan tham
Lấy chơn thật thắng dễ dàng ngụy hư

224. Ít tiền, ít của, vẫn cho
Chẳng hề phẫn nộ, chẳng lo giận hờn
Nói năng lời lẽ thật chơn
Là ba việc thiện giúp gần giới Thiên

225. Chẳng hề làm hại người hiền
Thân, tâm chế phục triền miên chẳng rời
Niết Bàn sẽ chứng được thôi
Khổ đau sẽ hết, phiền thời cũng tan

226. Những người thức tỉnh, siêng năng
Cố công tu học thường hằng ngày đêm
Niết Bàn là hướng tiến lên
Bao nhiêu phiền não dứt liền đó thôi

227. Ngồi im cũng bị chê rồi
Nói nhiều cũng bị chê cười, khác chi
Nói vừa phải cũng bị chê
Làm sao tránh được lời chê của người

228. Xem ra sống ở trên đời
Từ xưa cổ tới hiện thời, tương lai
Chẳng ai cứ bị chê hoài
Cũng không ai suốt trọn đời được khen

229. Ngày ngày xét kỹ mình xem
Có vương tỳ vết, tịnh thanh giới trì
Hiền minh, trí tuệ đôi bề
Khiến cho người trí tiếc gì tán dương



230. Chánh nhân hạnh tỏa sáng trưng
Như vàng ròng nọ, ai còn dám chê
Chư Thiên tán thưởng nhứt tề
Bà-la-môn đó, xứng bề danh xưng

231. Giữ thân đừng nóng giận hờn
Giữ gìn thân, phải phục thuần lấy thân
Tránh xa thân ác vi hành
Dùng thân tu tập hạnh lành chánh chơn

232. Giữ lời đừng nóng giận hờn
Giữ lời, phải biết phục thuần nói năng
Tránh lời nói ác, thô càn
Dùng lời tu tập hạnh lành chánh chơn

233. Ý đừng nóng giận đòi cơn
Giữ phòng ý, phải phục thuần ý, tâm
Lià xa ý ác, ý hung
Ý lành tu tập hạnh lành chánh chơn

234. Người hiền điều phục lấy thân
Giữ gìn miệng, lưỡi, mỗi lần nói ra
Giữ gìn ý tứ chẳng tà
Điều xong ba nghiệp, đúng là khéo tu

---o0o---




***

facebook-1


***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/05/2017(Xem: 11988)
Xuống chốn trần gian được mấy khi Rong chơi chốc lát lại ra đi. Nổi trôi sanh tử còn chưa dứt, Đắm đuối tướng danh khó viễn ly. Chánh pháp rèn tâm bồi phước tuệ, Đạo mầu chuyển tánh phát từ bi. Tùy duyên động niệm lên bờ giác, Ngộ thấu nguồn chơn quyết rộng thi.
10/05/2017(Xem: 13908)
Nơi vùng Hy Mã Lạp Sơn - Tuyết giăng núi biếc, mây vờn đỉnh cao - Ven sườn phong cảnh đẹp sao -
10/05/2017(Xem: 11260)
Cuộc đời tạo nghiệp (xấu) mãi thôi Chẳng lo tích đức tu thân làm gì Sống thì hưởng thụ liên chi Chết rồi còn muốn khắc ghi tên mình .
08/05/2017(Xem: 16273)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa - Con người kiếp sống dây dưa lâu dài - Nhiều ngàn năm một cuộc đời - Rất là khác biệt với thời buổi nay.
07/05/2017(Xem: 21681)
Dịch thơ vốn là chuyện khó. Dịch thơ chữ Hán của một đại thiền sư khai sáng dòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử tại Việt Nam là Tổ Sư Trần Nhân Tông (1258-1308) lại còn vô vàn khó khăn hơn nữa, bởi vì thơ chữ Hán của Thiền SưTrần Nhân Tông ngoài phẩm chất văn chương trác việt còn chứa đựng nội dung uyên áo của Thiền, của Phật Pháp.
06/05/2017(Xem: 15990)
Hàng xóm sát vách nhà cao Nhà mình thấp bé cúi chào khiêm cung Bốn bên kiên cố nhiều tầng Cúi nhìn nhà bé sáng trưng hoa đèn Ngạt ngào bảy bước hoa sen Cờ giăng ngũ sắc thiêng liêng Đạo Vàng
05/05/2017(Xem: 11306)
Dù đang sống cứ coi mình như đã chết Mặc cho đời hỷ nộ ái ố đi Cuộc sống này chẳng có gì phải đáng ghi Dẫu khanh tướng hay công thần bá tước .
05/05/2017(Xem: 16123)
Tôi thấy Phật ngự trong từng tia nắng, khi vườn tâm yên ắng những buồn lo
05/05/2017(Xem: 10747)
Áo cũ nâu sòng thấp thoáng bay Tháng ngày nhẹ bước đạo tình say Ta say về hướng Chân Thiện Mỹ Say cả cuộc đời dẫu trắng tay
05/05/2017(Xem: 13489)
Nằm ôm một bóng trăng gầy Vai nghiêng tủi nhục hờn lay mộng tàn Rừng sâu mấy nhịp Trường sơn Biển Đông mấy độ triều dâng ráng hồng Khóc tràn cuộc lữ long đong Người đi còn một tấm lòng đơn sơ ?