Dưới Liễu Chờ Xuân

14/03/202104:58(Xem: 9639)
Dưới Liễu Chờ Xuân
cay lieu ru
Dưới Liễu Chờ Xuân
Tin Xuân gió rải khắp nơi nơi,
Dưới liễu chờ Xuân gắng gượng cười. 
Bạn khắp non sông mà vắng vẻ
Tình trong gang tấc vẫn xa xôi ! 
Thân gầy với nguyệt bao phân nữa ? 
Tóc rụng theo sương mấy lớp rồi ! 
Giòng cũ Ngân Hà sâu bến đợi, 
Muốn đem sầu gởi nước trôi xuôi...
Quách Tấn




Hoạ:
Xuân Bên Mái Hiên Thiền 
Xuân sang sắc thắm đẹp muôn nơi 
Bên mái hiên thiền đào mỉm cười 
Cỏ biếc phơi minh vườn vắng vẻ
Tre vàng trỗi khúc nhạc xa xôi
Ao trong chẳng cá bao thu nữa?
Nước lạnh không rêu mấy thuở rồi!
Xuân đến hoa cười bên nắng rọi
Xuân tàn hoa rụng thả dòng xuôi!
California, 11-03-2021
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (cảm họa)
———————————-
Nguyên tác:
代作久戍思歸其一
關外秋風送笛吹,
班超頭白未城歸。
十年許國君恩重,
千里離家旅夢遲。
夜繡榮花身外幻,
朝雲名利眼前非。
隴阡歲歲瓜田熟,
苦盡甘來尚有期。
阮 攸
Phiên âm:
 
Đại tác cửu thú tư quy kỳ 1
Quan ngoại thu phong tống địch xuy,
Ban Siêu đầu bạch vị thành quy.
Thập niên hứa quốc quân ân trọng,
Thiên lý ly gia lữ mộng trì.
Dạ tú vinh hoa thân ngoại huyễn,
Triêu vân danh lợi nhãn tiền phi.
Lũng thiên tuế tuế qua điền thục,
Khổ tận cam lai thượng hữu kỳ.
Nguyễn Du 



Dịch thơ 1:
Làm Thay Người Đi Thú
Lâu Năm Nghĩ Về Nhà Kỳ 1
Ngoài ải thu phong thổi sáo vi
Ban Siêu(*)tóc bạc chửa hồi quy
Mười năm giữ nước ơn vua nặng
Ngàn dặm xa quê mộng lữ ghì
Đêm gấm vinh hoa ngoài mộng huyễn 
Sớm mây danh lợi trước mắt si 
Ruộng dưa đất Lũng tháng năm chín
Khổ tận cam lai hẵn có kỳ!




Dịch thơ 2:
Làm Thay Người Đi Thú
Lâu Năm Nghĩ Về Nhà Kỳ 1
Gió thu ngoài ải sáo đùa xa
Tóc bạc Ban Siêu chửa lại nhà
Ngàn dặm xa nhà lôi mộng lữ
Mười năm giữ nước nặng ân vua 
Vinh hoa gấm khoác ngoài đêm huyển 
Danh lợi mây bay trước mắt nhoà 
Đất Lũng ruộng dưa năm tháng chí
Cam lai khổ tận chắc có mà!
California, 11-03-2021
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền
(Phỏng dịch)
———————
Chú thích:(*) Ban Siêu (32 – 102) là nhà quân sự và cũng là nhà ngoại giao thời Đông Hán.
Ban Siêu đã nhiều lần lập chiến công đánh dẹp quân Hung Nô
Vùng Tây Vức được ông bảo vệ an toàn và 
Con đường tơ lụa được ông khai thông. Ban Siêu được phong làm Định Viễn hầu, làm quan cai trị Tây Vực trong 31 năm,
buộc các xứ vùng Tây Vực phải thần phục nhà Đông Hán. Sau đó, ông cáo quan về quê an dưỡng tuổi già.




***

facebook-1


***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/03/2017(Xem: 12845)
Ta còn chút nắng, chút sương chút hoa lá cỏ, chút vương vấn lòng. Thì đây núi, Thì đây sông Cõi quê hương ấy... Thuở Hồng-Lạc xưa.
30/03/2017(Xem: 25471)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
30/03/2017(Xem: 11893)
Ngoài trời mưa lạnh sáng nay Ta ngồi yên lặng nhìn ngay chính mình Cuộc đời là cả hành trình Buồn vui thương ghét tự mình biết thôi .
29/03/2017(Xem: 16446)
Về rồi, nằm chán lại đi Bon chen vào chợ thõng tay dại khờ Hai vai tĩnh động dật dờ Té ra tuồng tích đang chờ nhập vai.
29/03/2017(Xem: 13106)
Mắt em trong suốt cả trời thương Đẹp sáng long lanh cõi vô thường Trong ngần mắt biếc qua sanh tử Vượt sóng nghìn trùng giữa khổ vương .
29/03/2017(Xem: 14572)
Giọt nắng đong đưa lướt nhẹ Hương, Pha mầu cố sự ánh vầng dương. Xa xa Cồn Hến mờ cơn sóng, Thoáng thoáng Đò ngang lặng bến Tương… Thiên Mụ chuông tan hồn lạc xứ, Ngự Bình núi ngả bóng kêu sương. Huế ơi! Ký ức vang Châu Hợp… Hối hả đường qua đếm hiểu thương.
29/03/2017(Xem: 17345)
Thành Ba-La-Nại thuở xưa Ở miền bắc Ấn có vua trị vì Quốc vương nhiều ngựa kể chi Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân Ngựa nòi, giống tốt vô ngần Lớn to, mạnh mẽ thêm phần thông minh Ngựa từ nhỏ đã khôn lanh Chưa cần nghe lệnh sai mình tới lui
28/03/2017(Xem: 12269)
Vào chốn phong ba rũ nghiệp trần Nhớ về Chánh Pháp tỏ nguồn ân Muối dưa đạm bạc ngày hai bửa Hạnh phúc trong ta đủ vẹn phần .
27/03/2017(Xem: 10586)
Hạt giống Phật muôn đời như trăng sáng Thế mà ta chẳng nhận biết bao giờ Mãi mò tìm trăng dưới nước ngoài khơi Càng tìm mãi mãi càng thêm mệt xác .
26/03/2017(Xem: 11275)
Sáng nay trời lạnh, ra vườn nhìn hạt sương còn đọng trên cành cây khô, quên mất thân mình đã thấm lạnh, thấy ta cũng đang già. Tự nhiên, nhớ bốn câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ.