Dưới Liễu Chờ Xuân

14/03/202104:58(Xem: 11660)
Dưới Liễu Chờ Xuân
cay lieu ru
Dưới Liễu Chờ Xuân
Tin Xuân gió rải khắp nơi nơi,
Dưới liễu chờ Xuân gắng gượng cười. 
Bạn khắp non sông mà vắng vẻ
Tình trong gang tấc vẫn xa xôi ! 
Thân gầy với nguyệt bao phân nữa ? 
Tóc rụng theo sương mấy lớp rồi ! 
Giòng cũ Ngân Hà sâu bến đợi, 
Muốn đem sầu gởi nước trôi xuôi...
Quách Tấn




Hoạ:
Xuân Bên Mái Hiên Thiền 
Xuân sang sắc thắm đẹp muôn nơi 
Bên mái hiên thiền đào mỉm cười 
Cỏ biếc phơi minh vườn vắng vẻ
Tre vàng trỗi khúc nhạc xa xôi
Ao trong chẳng cá bao thu nữa?
Nước lạnh không rêu mấy thuở rồi!
Xuân đến hoa cười bên nắng rọi
Xuân tàn hoa rụng thả dòng xuôi!
California, 11-03-2021
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (cảm họa)
———————————-
Nguyên tác:
代作久戍思歸其一
關外秋風送笛吹,
班超頭白未城歸。
十年許國君恩重,
千里離家旅夢遲。
夜繡榮花身外幻,
朝雲名利眼前非。
隴阡歲歲瓜田熟,
苦盡甘來尚有期。
阮 攸
Phiên âm:
 
Đại tác cửu thú tư quy kỳ 1
Quan ngoại thu phong tống địch xuy,
Ban Siêu đầu bạch vị thành quy.
Thập niên hứa quốc quân ân trọng,
Thiên lý ly gia lữ mộng trì.
Dạ tú vinh hoa thân ngoại huyễn,
Triêu vân danh lợi nhãn tiền phi.
Lũng thiên tuế tuế qua điền thục,
Khổ tận cam lai thượng hữu kỳ.
Nguyễn Du 



Dịch thơ 1:
Làm Thay Người Đi Thú
Lâu Năm Nghĩ Về Nhà Kỳ 1
Ngoài ải thu phong thổi sáo vi
Ban Siêu(*)tóc bạc chửa hồi quy
Mười năm giữ nước ơn vua nặng
Ngàn dặm xa quê mộng lữ ghì
Đêm gấm vinh hoa ngoài mộng huyễn 
Sớm mây danh lợi trước mắt si 
Ruộng dưa đất Lũng tháng năm chín
Khổ tận cam lai hẵn có kỳ!




Dịch thơ 2:
Làm Thay Người Đi Thú
Lâu Năm Nghĩ Về Nhà Kỳ 1
Gió thu ngoài ải sáo đùa xa
Tóc bạc Ban Siêu chửa lại nhà
Ngàn dặm xa nhà lôi mộng lữ
Mười năm giữ nước nặng ân vua 
Vinh hoa gấm khoác ngoài đêm huyển 
Danh lợi mây bay trước mắt nhoà 
Đất Lũng ruộng dưa năm tháng chí
Cam lai khổ tận chắc có mà!
California, 11-03-2021
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền
(Phỏng dịch)
———————
Chú thích:(*) Ban Siêu (32 – 102) là nhà quân sự và cũng là nhà ngoại giao thời Đông Hán.
Ban Siêu đã nhiều lần lập chiến công đánh dẹp quân Hung Nô
Vùng Tây Vức được ông bảo vệ an toàn và 
Con đường tơ lụa được ông khai thông. Ban Siêu được phong làm Định Viễn hầu, làm quan cai trị Tây Vực trong 31 năm,
buộc các xứ vùng Tây Vực phải thần phục nhà Đông Hán. Sau đó, ông cáo quan về quê an dưỡng tuổi già.




***

facebook-1


***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/10/2020(Xem: 11636)
Đạo dạy “Sống là thuận thiên lập mệnh” Melbourne vừa nới rộng khoảng đường xa, Thì nghe tin lụt sạt lở chốn quê nhà, Bao thương cảm chợt tuôn dòng lệ nóng!
18/10/2020(Xem: 13560)
Chiều tà bên hiên vắng Ôm đàn nghe mưa rơi Ngu ngơ tìm tia nắng Nốt trầm gọi tiếng ơi...
17/10/2020(Xem: 12313)
Chợt thảng thốt nhận ra mình lạc lõng! Giữa biến động thế gian lắm nỗi bi ai Tuồng chính trị, đại dịch lại đến thiên tai, Chỉ phàm phu dân nghèo đang lãnh đủ?
16/10/2020(Xem: 11954)
Núi giận hờn rùng mình tạo nghiệp Nước cuốn theo đất sạt đá long Ùn về Sơn Thượng Huyền Không Dập vùi tịnh thất, tràn dòng hoa viên...
16/10/2020(Xem: 14906)
Con ngồi đây trong phút giây hiện tại, Giữa những hoang tàn đổ nát Dòng thời gian cũ vẫn còn đây Hình ảnh người xưa trong căn nhà ấy Hạnh phúc tràn đầy trong mái ấm tình thương
15/10/2020(Xem: 17368)
Xin gửi tặng độc giả xa gần hai bài thơ của nữ thi sĩ người Mỹ Louise Glück (1943-), vừa đoạt giải Nobel Văn chương, ngày thứ năm vừa qua, 08.10.20.
15/10/2020(Xem: 9813)
Hương ngàn thoảng ngát cả trời đông Vạn kiếp duyên vần đã thỏa mong Mở lối sông thiền yên tánh lặng Khơi dòng biển giác rạng tâm không
15/10/2020(Xem: 13754)
Miền Trung mưa gió tơi bời. Nước dâng ngập lối, cuốn trôi cửa nhà, Đập thủy điện, xả nước ra, Lũ chồng lên lũ, thật là hiểm nguy Xin hãy mở lòng từ bi, Chung tay góp sức, cứu nguy đồng bào.
14/10/2020(Xem: 12093)
Họa dập dồn, lũ dâng lụt lớn Tiếng kêu gào ai oán thê lương Xót xa dòng chảy vô thường Nhìn trông lưu thủy mà thương quê nghèo
13/10/2020(Xem: 17809)
Thương quá quê mình ! Mùa mưa lũ nhấn chìm bao tất cả Hỏi trời xanh ngất lịm nát cang trường Bờ yêu thương con thơ đang đợi mẹ Nước ngập tràn liếm cả mái tranh xiêu Thương hai em đường đời luôn tất bật Quang gánh bôn ba nước ngập vội quay về Có ai ngờ nước bốn bề như quỹ dữ Trắng xoá một vùng chìm khuất tấm thân em . Trong tuyệt vọng níu tay chồng gào thét. Buông em ra mình còn đứa con thơ Không em ơi ! Anh đây không thể nỡ