Mình đã khôn lớn chưa?

18/02/202119:49(Xem: 9181)
Mình đã khôn lớn chưa?

hoa dep 17Mình đã khôn lớn chưa? 

Kính bạch Thầy nghe lại pháp thoại về Thiền Sư Nhất Hạnh
của Thầy ngày nào và bài thơ Bướm bay vườn cải hoa vàng
mà Thầy ngâm trong lúc giảng ....nay cũng có phổ nhạc rất hay
nên những giờ phút rỗi rãnh con đã viết theo cảm nghĩ
mình nên bài thơ này . Kính dâng Thầy xem ...Kính chúc sức khỏe Thầy , HH





Điệp khúc từ bài hát ..
quá thâm thuý chợt nghe da diết
Mời nghe “ BƯỚM BAY VƯỜN CẢI HOA VÀNG “***
“ tôi chưa bao giờ khôn lớn, 
Kể chi  là hai mươi năm ...
Nói chi là ba mươi năm “
Ai  tìm được tĩnh lặng, buông xả, bình an? 
Chắc hẳn thấy khó khăn cuộc sống giảm bớt! 


Và tự hỏi mình ... đã bao giờ khôn lớn ?
Dù tuổi sắp thất thập cổ lai hy ..! 
Có bao giờ nuối tiếc trước tài sản mất đi ? 
Dũng cảm tự thấy được điểm yếu nhu nhược ! 


Cảm thấy mình đuổi theo lạc thú ...tự dừng bước, 
Biết bất khuất trước thất bại ê chề 
Biết cách phòng hộ, ứng biến mọi bề ...
Biết  tích cực tu tập ...
Thì bạn ơi....đã dần  khôn lớn đấy ! 


Học  được rằng : 
Lòng tốt là ngôn ngữ người mù có thể thấy, 
Người điếc có thể nghe...  bí quyết nhân sinh.! 
Lấy gương đời tự soi lại bóng  mình 
Bao họa tai khó lường đều có thể tránh ! 


Tuân theo vận hành nhân quả ...chấp nhận hoàn cảnh ! 


Huệ Hương 

*** thơ của Thiền Sư HT Thích Nhất Hạnh được phổ nhạc 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/09/2014(Xem: 15356)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 18744)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18812)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 16588)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 19489)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 15334)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
11/09/2014(Xem: 16521)
mây tan, trời lồ lộ trùng khơi bóng chim về dưới trăng, ngàn hoa nở một thoáng bừng giấc mê.
10/09/2014(Xem: 17154)
Đời người, dù hết trăm năm Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu Đời người, trả lại phù du Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu Vai này cõng Mẹ nâng niu Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già Dẫu rằng cát bụi Ta Bà Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian
09/09/2014(Xem: 17056)
Không chỗ trú chẳng bến bờ Vẫn bầu rượu với túi thơ dặm dài Ngút mùa cuồng sĩ lai rai Nghêu ngao vô sự hát bài Hoa Nghiêm
09/09/2014(Xem: 21031)
Lung linh giọt sáng ngàn phương Đêm huyền diệu xuống nghe sương luân hồi Ngắm trăng ngắm cả cuộc đời Giữa mênh mông chợt ta ngồi ngắm ta