Trở lại chùa Thơ

01/02/202117:33(Xem: 12515)
Trở lại chùa Thơ


Chữ “chùa” thường dễ khiến người ta liên tưởng đến những… chữ khác như kinh-kệ-chuông-mõ-sư-sãi…Xa hơn, có thể gợi nhớ đến chữ… thơ (vì, tu sĩ và thi sĩ vốn là bằng hữu, trong truyền thống lịch sử Phật giáo). Nhưng đi nhiều nơi trong nước, chùa mà có nhiều thơ được “lên” bia đá, thì có lẽ hiếm nơi có được. Ấy là tại chùa Đây - suối Đó.


suoi do chua day
TT.Thích Tấn Tuệ (nhà thơ Đinh Hồi Tưởng) bên tấm bia thơ - Ảnh: Vưu Khánh Hồng



Ở phía Nam thành phố Phan Thiết khoảng 60km, cách trung tâm thị xã La Gi khoảng bảy cây số, nằm bên dòng suối Đó, là chùa Đây. Địa danh Suối Đó không biết có tự đời nào nhưng chùa Đây là cái tên do vị tu sĩ Tấn Tuệ gọi, khi sư đến đây vào năm 1990, dựng một cái chòi tạm bợ làm nơi tu-học. Chẳng biết “hàm ý” của cái danh xưng đó-đây ấy có phải là một khái niệm trong tư tưởng Phật giáo hay không?

Chùa nằm ở vùng ngoại vi, xa khu vực đô thị, dọc theo dòng suối, cảnh quan đơn sơ của một chốn… ít tiền, không có gì đặc sắc. Chỉ trong sân chùa, có vài chục tấm bia, trên đó có những dòng thơ, bài thơ. Là của bằng hữu và khách xa cảm khái viết nên, khi ghé thăm chùa. Cũng không lạ, bởi vì tu sĩ trụ trì vốn là người làm thơ, có thơ in trên nhiều tờ báo Phật giáovà có nhiều kết giao trong giới làm thơ; cả những “tên tuổi” như Bùi Giáng, Ngân Giang nữ sĩ, Tế Hanh, Huy Cận, Nguyễn Bắc Sơn…

Thơ dường như là một mối… hiểm nguy cho người tu, bởi đối với nhà thiền, sự vọng tưởng là trở ngại lớn trong quá trình nỗ lực đoạn tận vô minh-ái thủ. Hơn ai hết, thầy Tấn Tuệ - Đinh Hồi Tưởng hiểu rõ điều ấy. (Cái bút danh Đinh Hồi Tưởng, nói lái là… Đương Hồi Tỉnh, một phần nào cũng đã“minh thị” cho sự trung thực của chính thầy trong quá trình tu tập. Bởi, ai cũng là phàm phu cả; khác chăng, là ở chỗ có tự nhận biết chính mình hay không? Sư bày tỏ: Làm thế nào để biến cái Có thành ra cái Không, đó chẳng phải là sự nói chơi mà là con đường vô cùng gian khó, phải vượt qua vô vàn cản ngại của tâm thức. Không biết có đủ phước đủ duyên không? Và như thế, thơ vừa không có gì quan trọng nhưng cũng vừa không thể xem nhẹ…

*

Trở lại chùa thơ lần này, thấy nơi đây vẫn là một chốn lan nhã… ít tiền. Ngôi chánh điện nhỏ, diện tích 9x12m khởi công đã ba năm rồi mà vẫn chỉ mới xong phần móng và trụ. Nhưng bốn con rồng đá được đúc-chạm theo phong cách điêu khắccủa bốn triều đại Đinh-Lê-Lý-Trần đang chuẩn bị để gắn trên mấy bậc tam cấp, do một gia đình Phật tử ở Ninh Bình vừa hiến cúng, dường như là biểu trưng cho lòng trân trọng đối với văn hóa dân tộc của vị Thượng tọa trụ trì.

Việc xây dựng ngôi chánh điện nhỏ bé ấy dù chưa xong, nhưng tâm nguyện của thầy là mai-kia-mốt-nọ sẽ xây một cái tháp thơ. Cũng nhỏ thôi, nhưng sẽ là nơi an nghỉ-tưởng nhớ cho những nhà thơ nào có mong muốn được nằm xuống bên dòng suối ấy, trong ngôi chùa này. Cái ý tưởng khá độc đáo nọ, đến nay, vẫn đang còn là… một “tưởng-ý”, vì chưa gặp được người phát tâm cúng dường…

Bên chén trà buổi sớm, Sư trầm ngâm: “Nhiều khi, nói Phật sự nhưng cũng chỉ là thế sự thôi”. Nghe vậy, tôi mừng. Vì sư đã tiến đến chỗ nhận ra được mình và người. Khi kể lại chuyện ấy cho một vị tu sĩ bằng hữu khác, thầy lại cười-bổ-sung: “Nói thế sự, là còn… lịch sự đó. Có khi, không phải Phật sự mà là… ma sự”. Với tư cách là một Phật tử, tôi lại mừng hơn nữa. Vì mạng mạch vững bền-sâu xa của Phật giáo dân tộc Việt Nam chính là nằm ở chỗ này: Đội ngũ trí thức trong hàng ngũ tăng sĩ và sự chuyển hóa tư tưởng của Đức Phật vào trong những cái bình thường nhất của cuộc sống hằng ngày…


thanh-trang-lan-nha-–-khong-gian-nen-tho-ben-dong-suoi-do-1
Chùa đang xây dựng dang dở - Ảnh: Vưu Khánh Hồng


*

Trên một tấm bia thơ, chợt thấm thía tấm lòng chân thành-sâu xa của nhà văn Trần Duy Lý: Con của Mẹ giờ tóc nhiều sợi bạc / Đã vượt qua bao sóng gió thăng trầm / Mẹ, Mẹ ơi “con vua cũng thua con Phật” / Câu nói người xưa giờ con thấy thật rồi / Câu nói người xưa giản dị ít lời / Mà mãi đến cuối dời con mới hiểu…

Còn ở một tấm bia khác, là sự miêu tả cái ước mong của chốn lan nhã này: Như mãi mùa xanh trí nhớ / Bên thời gian lặng chùa Đây / Như niềm không dưng Suối Đó / Sau bao bờ bãi vô cùng…

Riêng đối với “chủ nhân” chùa Đây-suối Đó, thì tất cả chỉ gói lại trong một… câu hát, như cây kim chỉ nam trên Con Đường: Gỡ phương trời ấn vào tâm / Bừng soimặt đất ướp vầng trăng thu / Không bằng hữu, chẳng kẻ thù / Chùa Đây-suối Đó nằm ru hát thiền…

*

Rời chùa thơ; một ngày cuối năm nhẹ. Lấp loáng trên ánh nước dòng suối xuôi về phương Đông, dường như từ những bào ảnh của cuộc phù thế thấp thoáng hiện ra những câu hỏi, không ngừng đặt ra cho con người. Thơ và Đạo, Cảnh và Tâm, Ý và Tình… Những “đối đãi” đó, phải làm ra sao và đến khi nào để trở thành cái sự thực Không-Hai-Khác? Đó không phải là chuyện mà một kẻ phàm phu như người viết bài này dám lạm bàn.

Nhưng chùa thơ thì có thể là nét dịu dàng cho những khách du muốn tìm đến một nơi mộc mạc...

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/06/2020(Xem: 13517)
Nay chín mươi xuân tuổi đã vừa Vẫn còn vui khỏe sớm chiều trưa Cơm ngày hai bữa luôn ngon miệng Kinh tụng một thời ôn tích xưa
09/06/2020(Xem: 10474)
Bốn giờ khuya sáng một thời Thời tiết bốn độ lạnh ơi , muốn ...hàng Thôi thì tại chỗ nghiêm trang Công phu không Phật, không nhang tự mình Nhớ xưa “Vô tự chân kinh” Căn cơ còn kém khó mình ngộ khai Nhủ thầm từng bước học hoài Mỗi ngày kệ cú , lâu dài giải ngôn Phương tiện tuỳ chọn pháp môn Tịnh, Thiền, khế hợp tuệ khôn sáng dần
06/06/2020(Xem: 11754)
01. Mái Chùa Quê Hương 02. Mỏng Như Sương 03. Ngàn Bóng Cây Xanh 04. Ngôi Nhà Hạt Cải 05. Pháp Thân Đồng Thể 06. Phước Duyên Thù Thắng 07. Tạ Ơn Tam Bảo 08. Trái Tim Rạng Nở Mặt Trời 09. Trái Tim Mẹ Hiền 10. Trì Kinh Pháp Hoa 11. Bâng Khuâng Tứ Tuyệt 12. Bảy Mươi Là Tuổi Thiếu Nhi … 13. Trăm Năm Ngẫu Hứng 14. Cho Nhau 15. Cô Bé Chùa Hương 16. Cỏ 17. Về Chốn Bình Yên 18. Việt Đạo 19. Không nên xem việc kiến thiết xây dựng chùa VIỆT NAM QUỐC TỰ là trường hợp bình thường
06/06/2020(Xem: 9506)
Kính dâng Thày bài thơ để cùng các bạn hữu đón mừng Lễ Phật Đản lần thứ 2644 được tổ chức trang nghiêm và trọng thể vào 7/6/2020 tại Tư Viện QĐ dù số người tham dự rất hạn chế nhưng trên livestream sẽ làm bao Phật tử xúc động không ngăn dòng lệ sung sướng như năm nào luôn thành kính tri ân Đức Từ Phụ . Kính HH Kính lạy Đấng Thế Tôn, Bậc Đại Giác ! Lời dạy của Ngài liễu liễu thường tri , Vẫn biết Như Lai không đến không đi ... Vượt bộc lưu... không dừng lại, không bước tới. !
04/06/2020(Xem: 10789)
Chùa quê … muôn thuở … chùa quê Tha hương ngàn dặm … nhớ về cố hương . Nhớ về là nhớ … để thương Rêu phong mái ngói gió sương dãi dầu Chung tình chung nghĩa … trước sau Chim trời… đất Bụt … rốn nhau … tự tình
03/06/2020(Xem: 12417)
Chùm Thơ Ngũ Ngôn Đạo & Đời CUỐI NGÀY Vạt nắng chiều nhân nhượng Níu ngày mới trôi dần Vách già ngăn gắng gượng Tâm phóng dật bao lần…
02/06/2020(Xem: 10494)
Thao thức chợt thấy ngẩn ngơ! Bao năm đơn độc vẫn vơ khóc cười Cuối thu sao dễ hổ ngươi ? Sương mù, gió lạnh chút lười ...à ơi! Tiến lên cần phải gọi mời, Đồng hành thiện hữu góp lời khuyến tâm Dù cho đôi lúc sai lầm , Ngã rồi , gượng dậy
01/06/2020(Xem: 25611)
Như mái nhà vụng lợp, Mưa tiền xâm nhập vào. Cũng vậy tâm không tu, Tham dục liền xâm nhập.
01/06/2020(Xem: 15147)
Vần thơ tặng TT Thích Nguyên Tạng Trụ Trì Tu Viện Quảng Đức Thượng cầu làm Phật độ sanh Tọa trên cánh nhạn lượn quanh bầu trời Thích làm Phật sự nơi nơi Nguyên do cũng bởi độ người hữu duyên Tạng tâm từ ẩn bi nguyền Quảng truyền Phật Đạo Đức viên hành trình. Nam Mô A Di Đà Phật Tu Viện Vĩnh Đức 31/5/2020 TK.Thích Hạnh Hiếu
31/05/2020(Xem: 10403)
Từng giọt lệ rơi trong niềm hoan hỷ! Khám phá ra tự ngã bấy lâu nay, Giấu kín đậy che nhiều lớp phủ thật dầy… Bằng học vị, ngữ ngôn toàn lý thuyết ! Tánh so đo, đố kỵ khi chưa tận diệt Luận bàn chi đến hai chữ “ NGÃ KHÔNG “Đại phước duyên, kinh bách dụ giúp …thông!