Truyện Thơ: Học Im Lặng

25/01/202119:30(Xem: 10668)
Truyện Thơ: Học Im Lặng

HỌC IM LẶNG

buddha-552 

Bốn người bạn thuở xa xưa

Môn sinh trường học trầm tư vùng này

Cùng nhau quán tưởng hàng ngày,

Một hôm cam kết từ nay thi tài

Giữ im lặng thật lâu dài

Bẩy ngày không nói với ai câu nào.

*

Ngày đầu, tốt đẹp biết bao

Bốn người đều tập trung vào suy tư

Giữ cho im lặng như ru

Trầm tư, mặc tưởng ganh đua chuyến này

Nhưng khi gần hết một ngày

Màn đêm buông xuống, đó đây mờ dần

Đèn dầu bỗng chốc chập chờn

Lung linh bóng tối như vờn khắp nơi

Chợt đâu bỗng có một người

Nhịn không chịu nổi cảnh trời nhá nhem

Vội vàng cất tiếng kêu lên

Gọi người giúp việc châm thêm chút dầu

Khơi cho đèn sáng lên mau

Phá màn u ám, xua mầu tối đen.

Người ngồi bên rất ngạc nhiên

Khi nghe tiếng nói nên liền nhắc ngay:

"Bạn ơi phải nhớ hôm nay

Giữ cho yên tĩnh, cả ngày lặng thinh!"

Giọng người thứ ba bất bình:

"Hai anh nói chuyện, quên mình thi đua

Thật ngu biết mấy cho vừa

Giữ cho thanh tịnh tâm tư chút nào!"

Giọng người thứ tư tự hào:

"Ba anh đều nói lao xao cả rồi

Thế là chỉ có riêng tôi

Là người không nói nửa lời mà thôi!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa, phỏng theo Learning To Be Silent

trong tập truyện 101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

Learning to Be Silent

The pupils of the Tendai school used to study meditation before Zen entered Japan. Four of them who were intimate friends promised one another to observe seven days of silence.

On the first day all were silent. Their meditation had begun auspiciously, but when night came and the oil lamps were growing dim one of the pupils could not help exclaiming to a servant: "Fix those lamps."

The second pupils was surprised to hear the first one talk. "We are not supposed to say a word," he remarked.

"You two are stupid. Why did you talk?" asked the third.

"I am the only one who has not talked," concluded the fourth pupil.

_______________________________________________

 

 




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2014(Xem: 18521)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 15813)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15172)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 20814)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 22388)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 14864)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông
13/01/2014(Xem: 15224)
Tử sinh, sinh tử đôi bờ Nối bằng sợi tóc hững hờ.. gió đưa! Ngàn sau cho tới ngàn xưa Khi con mắt đói dây dưa cảnh trần Để lòng lạc lối phong vân Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà.
13/01/2014(Xem: 19303)
Mỗi sáng tôi thức dậy, Ra thăm khu vườn tâm, Tưới cây và nhổ cỏ, Cho khu vườn tươi xanh.
13/01/2014(Xem: 18308)
Nếu Không Còn Ngày Mai Thích Tánh Tuệ Giả dụ ngày mai.. tôi bỏ tôi Dù bao mộng ước vẫn đầy vơi.. Tôi sẽ đi trong niềm thanh thản Hay ngoảnh nhìn sau.. lệ tiếc đời ?
06/01/2014(Xem: 20042)
Một tiếng vang sáng cả bầu trời u tối Tấm lòng chung làm rạng rỡ cả nhân thiên Nửa thế kỷ qua trong thăng trầm vinh nhục Đôi lời... mà bao thế hệ được bình yên !