Truyện Thơ: Học Im Lặng

25/01/202119:30(Xem: 12254)
Truyện Thơ: Học Im Lặng

HỌC IM LẶNG

buddha-552 

Bốn người bạn thuở xa xưa

Môn sinh trường học trầm tư vùng này

Cùng nhau quán tưởng hàng ngày,

Một hôm cam kết từ nay thi tài

Giữ im lặng thật lâu dài

Bẩy ngày không nói với ai câu nào.

*

Ngày đầu, tốt đẹp biết bao

Bốn người đều tập trung vào suy tư

Giữ cho im lặng như ru

Trầm tư, mặc tưởng ganh đua chuyến này

Nhưng khi gần hết một ngày

Màn đêm buông xuống, đó đây mờ dần

Đèn dầu bỗng chốc chập chờn

Lung linh bóng tối như vờn khắp nơi

Chợt đâu bỗng có một người

Nhịn không chịu nổi cảnh trời nhá nhem

Vội vàng cất tiếng kêu lên

Gọi người giúp việc châm thêm chút dầu

Khơi cho đèn sáng lên mau

Phá màn u ám, xua mầu tối đen.

Người ngồi bên rất ngạc nhiên

Khi nghe tiếng nói nên liền nhắc ngay:

"Bạn ơi phải nhớ hôm nay

Giữ cho yên tĩnh, cả ngày lặng thinh!"

Giọng người thứ ba bất bình:

"Hai anh nói chuyện, quên mình thi đua

Thật ngu biết mấy cho vừa

Giữ cho thanh tịnh tâm tư chút nào!"

Giọng người thứ tư tự hào:

"Ba anh đều nói lao xao cả rồi

Thế là chỉ có riêng tôi

Là người không nói nửa lời mà thôi!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa, phỏng theo Learning To Be Silent

trong tập truyện 101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

Learning to Be Silent

The pupils of the Tendai school used to study meditation before Zen entered Japan. Four of them who were intimate friends promised one another to observe seven days of silence.

On the first day all were silent. Their meditation had begun auspiciously, but when night came and the oil lamps were growing dim one of the pupils could not help exclaiming to a servant: "Fix those lamps."

The second pupils was surprised to hear the first one talk. "We are not supposed to say a word," he remarked.

"You two are stupid. Why did you talk?" asked the third.

"I am the only one who has not talked," concluded the fourth pupil.

_______________________________________________

 

 




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2019(Xem: 17275)
Bạn gửi email kèm theo tấm ảnh, Một cụ già và một bé trẻ thơ... Điểm giống nhau : đều phải nương nhờ, CHIẾC XE LĂN cho bắt đầu và kết thúc ! Chút tư duy, thế nào là hạnh phúc ? Ước vọng, thành công, thỏa mãn, tiền tài ... Tận hưởng được không ? Cuộc sống kéo dài ... Cuối cùng mệt nhoài ...ngơ ngơ lẫn thẩn !
07/12/2019(Xem: 16257)
Cuối năm, lên núi thăm Chùa Sắc Tứ Kim Sơn, hầu chuyện với Thầy trụ trì Thích Nguyên Minh, tôi được Thầy ban tặng một cuốn lịch để về treo đón năm mới Canh Tý 2020.
07/12/2019(Xem: 15063)
Đã nhiều đêm ...trăn trở rồi tự hứa, Bỉ thử, được thua dừng tham dự đi thôi. Vẫn mê man theo cuồng vọng ...học đòi! Chưa lùi được phía sau .... vì Tự Ngã .
07/12/2019(Xem: 15086)
Con vẫn thấy Ôn trong từng trang sách, Nụ cười hiền với nét mặt từ bi, Đêm chong đèn dịch Kinh tạng Pali, Chuyển lời Phật trao truyền cho hậu thế.
05/12/2019(Xem: 13310)
Có người ở chốn quê mùa Lén vào kho áo nhà vua trộm về Bộ y phục đẹp kể chi Trộm xong trốn tới vùng kia xa vời.
05/12/2019(Xem: 11778)
Thành Ba La Nại thuở xưa Có chàng voi được nhà vua cưng chiều Chàng voi tính tốt đủ điều Hiền lành, tuân lệnh, đáng yêu vô cùng, Ngoài ra voi đẹp lạ lùng So cùng với mỹ nhân không thua gì Mặt voi nhan sắc khỏi chê Gọi voi "đẹp gái" còn chi đúng bằng.
05/12/2019(Xem: 18624)
Thành tâm kính chúc Thầy thêm tuổi mới, Úc Châu trú tại ...hai bảy năm qua Hoằng pháp khắp nơi, tạo lập trang nhà (*) Phổ biến, Tuỳ duyên rạng danh Phật Đạo .
05/12/2019(Xem: 11570)
Giản dị đơn sơ giữa cuộc đời Nói làm ăn mặc ở tùy thời Ít ham biết đủ có chừng mực Thân khỏe tâm an sống thảnh thơi
04/12/2019(Xem: 10832)
Hồng trần Tang tóc Thê lương Khóc than Đẫm lệ Đau buồn Xót xa Một người rời bỏ Đi xa… Âm công có mặt Tang gia an lòng Tiếng hô hòa ngọn lửa hồng.
03/12/2019(Xem: 13096)
Con về lạy Phật Thích Ca Mùa thu nắng nhẹ- sương và chim reo Vượt qua ngàn dặm truông đèo Bàn chân đã chạm chốn heo hút ngàn Đời con hạt bụi lang thang Bay từ vô lượng kiếp sang thân nầy Nhân duyên Phước báo đủ đầy Đặt vầng trán xuống nơi đây chân ngài Lạnh vầng trán, lạnh bàn tay Mà bao rung cảm đủ đầy trong tâm