Quảng An và Bất An (thơ)

15/01/202108:45(Xem: 13357)
Quảng An và Bất An (thơ)
Hoa Sen Trang


QUẢNG AN & BẤT AN



Ước ao lòng mãi Quảng An
Nhưng khi chấp mắc vướng quàng Bất An
Những phiền não những tính toan
Phân biệt đối đãi lại hoàn Vọng tâm

Phật dạy trói buộc giam cầm
Tâm hồn băng hoại nhập thâm mê đồ
Tham Sân Si mãi điểm tô
Thì làm sao gặp "Người Bồ" thuỷ chung ( Bản Tâm )

Hằng theo ta sánh đôi cùng
Vô minh che chắn "Hình Dung" phai mờ
Ta quờ quạng càng ngất ngơ
Bởi tôn vinh Ngã tôn thờ cái Tôi

Luôn phiên đi đứng nằm ngồi
Sớm trưa chiều tối chẳng thôi giờ nào
Hướng ra đắm chấp Pháp sao!
Xoay vòng Ngã Pháp ơi chào lăng xăng

Họ hàng Tứ Tướng nhì nhằng
Buộc ràng sự sống tiêu phăng cuộc đời
Thất tình lục dục chẳng lơi
Thế là phiền não gọi mời thiết thân

Tám khổ chầu chực ân cần:
Sanh, già, bệnh, chết, cân phân tự tuần
Còn ba khổ tiếp trầm luân
Ái biệt ly khổ, nhân quần như nhau
Oán tắng hội khổ thảm sầu
Cầu bất đắc khổ làm đau lòng Phàm

Khổ khổ do tại ôm cam
Tập thả nhẹ hết quyết làm hôm mai
Sống cởi mở luôn hoà hài
Bất An đâu nữa mờ phai não phiền
"Người Bồ" hội ngộ phước duyên
Quảng An lòng đó Tâm Thiền ngay thôi!



Quảng An Houston, Tx_ USA

QA cảm tác bài thơ tặng chính mình.
Đồng thời xin tặng đến cùng tất cả chư vị.




***


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/05/2012(Xem: 16903)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 16966)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 17420)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 16369)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 16416)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 15100)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)
16/05/2012(Xem: 15467)
Mẹ Việt Nam đi tu (thơ)
16/05/2012(Xem: 15273)
Không biên giới (thơ)
13/05/2012(Xem: 17002)
Gái lớn ai không phải lấy chồng, Can gì mà khóc, nín đi không! Nguyễn Bính
13/05/2012(Xem: 18452)
Khi bước chân con không còn chập chững, Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn... Nguyễn Trung Kiên