Quảng An và Bất An (thơ)

15/01/202108:45(Xem: 10832)
Quảng An và Bất An (thơ)
Hoa Sen Trang


QUẢNG AN & BẤT AN



Ước ao lòng mãi Quảng An
Nhưng khi chấp mắc vướng quàng Bất An
Những phiền não những tính toan
Phân biệt đối đãi lại hoàn Vọng tâm

Phật dạy trói buộc giam cầm
Tâm hồn băng hoại nhập thâm mê đồ
Tham Sân Si mãi điểm tô
Thì làm sao gặp "Người Bồ" thuỷ chung ( Bản Tâm )

Hằng theo ta sánh đôi cùng
Vô minh che chắn "Hình Dung" phai mờ
Ta quờ quạng càng ngất ngơ
Bởi tôn vinh Ngã tôn thờ cái Tôi

Luôn phiên đi đứng nằm ngồi
Sớm trưa chiều tối chẳng thôi giờ nào
Hướng ra đắm chấp Pháp sao!
Xoay vòng Ngã Pháp ơi chào lăng xăng

Họ hàng Tứ Tướng nhì nhằng
Buộc ràng sự sống tiêu phăng cuộc đời
Thất tình lục dục chẳng lơi
Thế là phiền não gọi mời thiết thân

Tám khổ chầu chực ân cần:
Sanh, già, bệnh, chết, cân phân tự tuần
Còn ba khổ tiếp trầm luân
Ái biệt ly khổ, nhân quần như nhau
Oán tắng hội khổ thảm sầu
Cầu bất đắc khổ làm đau lòng Phàm

Khổ khổ do tại ôm cam
Tập thả nhẹ hết quyết làm hôm mai
Sống cởi mở luôn hoà hài
Bất An đâu nữa mờ phai não phiền
"Người Bồ" hội ngộ phước duyên
Quảng An lòng đó Tâm Thiền ngay thôi!



Quảng An Houston, Tx_ USA

QA cảm tác bài thơ tặng chính mình.
Đồng thời xin tặng đến cùng tất cả chư vị.




***


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/05/2017(Xem: 17081)
Hằng ngày ngồi nhìn, nghe, ngửi, nếm, sờ, gẫm về dòng chảy nhận sinh trôi qua trước mặt, ngày nào cũng như ngày nấy, bỗng dưng ngộ ra một điều: mình được phước báu khổng lồ hơn cả tỷ người trên cõi ta bà khổ lụy này. Phước báu đó, nếu không chịu ngồi tĩnh tâm mà nhìn lại thì sẽ không thấy, không cảm nhận được, vậy cho nên mới nổi hứng làm liền một chùm tứ cú lục bát về "nó": Tự Do!
24/05/2017(Xem: 12977)
Ta đã bỏ vở tuồng trên sân khấu Cảnh hí trường thương ghét kiếp nhân sinh Từ khi ta theo Phật trọn đời mình Nhìn sân khấu cuộc đời như giấc mộng .
23/05/2017(Xem: 12521)
Không muốn tội đừng nên tạo tội Đã tội rồi sao tránh được đâu Dù cho chạy khắp năm châu Nghiệp theo ta mãi cho dầu chết đi .
19/05/2017(Xem: 11610)
Tào Khê dòng nước BIẾT Hướng về cõi phương Đông Cuốn trôi dòng sanh tử Sạch hết chốn bụi trần .
18/05/2017(Xem: 11311)
Dòng Tào Khê muôn đời luôn chảy mãi Chảy không ngừng mát nhẹ cả thân tâm Sạch vô minh tham chấp nghiệp cấu trần Coi vọng tưởng như đêm dài nằm mộng
16/05/2017(Xem: 13702)
Một mảnh trăng non chợt vỡ rồi Đây tình kia nước lạc mù khơi Sương sa phủ kín màn đêm tịch Hiu hắt song thưa bặt như tờ
15/05/2017(Xem: 13719)
Em ơi, ruột xót lòng nao Đêm dài trăn trở, ngày xao xuyến buồn Nhớ xưa xa cách cội nguồn Chị Nam em Bắc dặm đường rẻ đôi (1946) Xa Cha Mẹ, nhập cuộc đời Lao lung nặng gánh, chơi vơi thế tình Ba mươi năm lửa chiến binh Đốt tan ngày tháng bình minh tuyệt vời Kể từ Bến Hải chia đôi Hướng mây phương Bắc nghẹn lời nhớ thương Mẹ Cha gầy guộc vườn sương Nỗi đau anh Lộc, nỗi buồn em Trân (1954) Mạch đau đẩy tới mộ phần Ôm Cha khóc Mẹ hai lần thọ tang… (1962, 1974)
15/05/2017(Xem: 11347)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình. Nếu con có được ngọc xanh Để mà dâng Mẹ đáp tình bấy lâu Về từng chân lý nhiệm mầu
12/05/2017(Xem: 13854)
Thuở xưa có một nhà buôn Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi Nổi trôi buôn bán khắp nơi Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh. Hơn mười năm thoáng trôi nhanh Nhà buôn giàu có, trở thành phú ông
11/05/2017(Xem: 19415)
Vui gì thi tía với hồng đua Ngọc giắt vàng đeo rộn cuộc đùa. Không giày, không dép, lê đôi guốc Chiếc áo màu nâu mặc bốn mùa.