Lá rụng chiều Thu (thơ)

22/12/202005:41(Xem: 12316)
Lá rụng chiều Thu (thơ)
mua thu

Lá rụng chiều Thu
Tường Vân

Còn vài chiếc lá trên cành
Lá vàng rụng hết lá xanh chuyển màu
Từ từ mà rụng đừng mau!
Cứ bay nhè nhẹ đỡ đau lòng người
Hôm qua lá hãy còn tươi
Chiều này đổi sắc vốn lười cũng xem
Đẹp thì đẹp thật đó em
Nhưng mà gió đến bên thềm lá rơi
Có khi trong nắng lả lơi
Lá bay theo gió biệt khơi nơi nào
Mua thu lá đẹp biết bao
Vàng hồng đỏ tím làm sao không nhìn?
Cỏ cây cũng rất hữu tình
Mỗi màu một vẻ thật xinh vô cùng
Hữu duyên người vật tương phùng
Chuyển mùa lá rụng vô cùng tiếc thương
Lá vàng đã lắm phong sương
Thôi thì bay nhẹ đừng vương vấn gì
Rồi mình cũng sẽ ra đi
Lìa cành như lá có chi lạ lùng
Điều cần là cuộc sống chung
Kính trên nhường dưới bao dung thuận hoà
Đừng gì bản ngã chấp ta
So đo dòm ngó tính xa tính gần
Vô thường tựu tán phong vân
Nay còn mai mất hãy thân đừng thù
Sống như chiếc lá mùa Thu
Chuyển mình làm đẹp mặc dù ngắn thôi
Dâng đời một chút tinh khôi
Lời thơ mộc mạc buông trôi nhẹ nhàng.






***



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/02/2014(Xem: 20183)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 30062)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 23395)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 22615)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết
30/01/2014(Xem: 23493)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ
28/01/2014(Xem: 20120)
Nắng vàng rơi đầu ngõ, Vang ngân lời chuông gió, Vi vu suốt buổi trưa, Trầm hương thơm giờ ngọ. Trời tĩnh mặc cao xanh, Chim líu lo chuyền cành, Bỏ sau lưng quãng nắng, Tình khúc trưa dỗ dành. Lọn gió rung theo chuông, Niệm kinh thơ - cội nguồn,
27/01/2014(Xem: 22281)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 19376)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19503)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 24725)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ