Bóng Cả Rừng Xưa (Thơ)

07/12/202021:00(Xem: 10143)
Bóng Cả Rừng Xưa (Thơ)

BÓNG CẢ RỪNG XƯA

 hoa_sen

 

Có cánh rừng xưa mùa rợp bóng

Mây ngàn về trắng nẽo trời xa.

Thâm sơn hun hút hồn u tịch,

Tiếng vọng vang cùng khắp cỏ hoa.

 

Muôn cây sừng sửng dưới trời xanh

Và tiếng muông chim rộn khắp cành.

Có những đàn voi thong thả bước,

Bạt màu sương khói, nắng mong manh.

 

Có những êm đềm những sớm trưa

Hồn xuân về tận đỉnh giao mùa.

Trăng lên bóng dựng nghiêng đầu núi,

Sáng cả đường trăng hương gió lùa.

 

Thế rồi năm tháng có hay đâu

Theo dấu chiều hoang, bóng dãi dầu !

Rêu nhạt mờ sương hồn cổ thụ...

Phai tàn bóng cả nẽo hoang vu !

 

 

Cây đã trơ cành, ngõ lạnh suông

Chim ngàn bạt cánh, gió mưa tuôn.

Đàn voi năm cũ giờ đâu nhỉ !?

Hay đã tàn theo bao nỗi buồn...!

 

Đã mấy mùa qua, đời viễn xứ

Theo từng bước nhỏ bụi đường xa.

Vẫn nghe bóng cả rừng năm cũ,

Và cả hương rừng, hương cỏ hoa.

 

  South Dakota (USA) , 12/2020.

  MẶC PHƯƠNG TỬ.




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41711)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.