Khi Tàn Mưa Gió (Thơ)

13/11/202020:22(Xem: 13207)
Khi Tàn Mưa Gió (Thơ)

KHI TÀN MƯA GIÓ

   Nghĩ về bão lụt Miền Trung.

 

 bao-lut-mien-trung-2

Mưa gió đòi phen

Dòng người hối hả

Thương những cánh cò vội vã bay mau.

Đời hôm sớm, đi-về không kịp sức,

Sắc áo thời gian chốc đã phai màu.

 

Tất bật đời em quên bao khổ cực

Mơ buổi cơm ngon nhìn khói lam chiều.

Ánh mắt đè lên nỗi niềm ray rứt,

Điếu thuốc canh tàn xua bến cô liêu.

 

Nhưng em vẫn định hướng về phía trước

Thẳng lưng đi qua sức nén dòng đời.

Ai tìm lại lớp tro tàn mộng ước ?

Tâm hồn em thắp sáng một niềm vui.

 

Thời gian chảy dồn lên mái tóc

Em quẳng đi bao lớp bụi mơ hồ.

Đời MỘNG-THỰC

Xá chi trò dâu bể,

Mưa gió tàn rồi

Ánh sáng lại tung hô !

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/11/2011(Xem: 43322)
Xin chắp tay hoa mỉm miệng cười Hoa Ưu Đàm Bát nở xinh tươi Xanh vàng đỏ trắng sen thơm ngát Phiền não, Bồ đề, một niệm thôi
26/11/2011(Xem: 32641)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 13972)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 12927)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 32751)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 15298)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 16364)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 28054)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 15145)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 26046)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!