Khi Tàn Mưa Gió (Thơ)

13/11/202020:22(Xem: 12355)
Khi Tàn Mưa Gió (Thơ)

KHI TÀN MƯA GIÓ

   Nghĩ về bão lụt Miền Trung.

 

 bao-lut-mien-trung-2

Mưa gió đòi phen

Dòng người hối hả

Thương những cánh cò vội vã bay mau.

Đời hôm sớm, đi-về không kịp sức,

Sắc áo thời gian chốc đã phai màu.

 

Tất bật đời em quên bao khổ cực

Mơ buổi cơm ngon nhìn khói lam chiều.

Ánh mắt đè lên nỗi niềm ray rứt,

Điếu thuốc canh tàn xua bến cô liêu.

 

Nhưng em vẫn định hướng về phía trước

Thẳng lưng đi qua sức nén dòng đời.

Ai tìm lại lớp tro tàn mộng ước ?

Tâm hồn em thắp sáng một niềm vui.

 

Thời gian chảy dồn lên mái tóc

Em quẳng đi bao lớp bụi mơ hồ.

Đời MỘNG-THỰC

Xá chi trò dâu bể,

Mưa gió tàn rồi

Ánh sáng lại tung hô !

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2013(Xem: 16813)
Cám ơn ông hàng xóm Ngừng mở máy thu thanh Võng đưa thềm mận chín Nghe sẻ gọi bình minh.
26/03/2013(Xem: 16245)
Ta đã về thăm lại chùa xưa Thăm tháp Sư Ông năm hai ngàn lẽ một Thăm ngôi chùa Trung Hòa do Sư Ông sáng lập Có cỏ cây hoa lá hương thơm ngát tỏa bốn mùa ...
26/03/2013(Xem: 12941)
Thần thánh xa rồi .. .rớt lại đây Trang kinh xanh ngắt dưới trăng gầy, Chong đèn mờ tỏ lần tờ cũ Tinh đẩu quay cuồng lộng gió bay...
26/03/2013(Xem: 17960)
Trầm Thủy thiền lâm hương phức úc Chiên Đàn tuệ uyển cựu tài bồi Giới đao tước tựu tủnh sơn hình Nhiệt hướng tâm lô trường cung dưỡng
26/03/2013(Xem: 19431)
Ta là tỷ phú thời gian Bước chân thong thả đi ngang cuộc đời Một dòng tất bật ngược xuôi Ta riêng ngồi lại với hơi thở mình.
24/02/2013(Xem: 18587)
Cứ mỗi lần chia tay với nàng Xuân là mỗi lần khúc dạ vấn vương, thương nhớ miên trường. Có ray rứt nào hơn khi pháo hoa rộn ràng vang vọng, để rồi trở nên im vắng trống trải lạ thường, ngàn hoa khoe hương sắc bay về đong ngập lối, để rồi lững lờ vụt đi về miền xa thăm thẳm
13/02/2013(Xem: 16569)
Mai vàng phú quý mừng Nguyên Đán Đào hồng may mắn đón Tân Xuân Phước-Lộc-Thọ-Khang-Ninh vô lượng Mộc-Thủy-Kim-Hỏa-Thổ hữu chung
10/02/2013(Xem: 16798)
Tưởng niệm Ni Sư Trí Hải Sen trắng vươn cao cơn lốc xoáy Nước xanh trong biển động sóng gào Trăng Bát Nhã soi vùng tâm tối Núi đại thừa sừng sững giữa trời cao
09/02/2013(Xem: 16932)
Mẹ là bài trường ca không đoạn kết Mẹ là thiên thần không ở trên cao Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh
08/02/2013(Xem: 22077)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON