Khi Tàn Mưa Gió (Thơ)

13/11/202020:22(Xem: 9948)
Khi Tàn Mưa Gió (Thơ)

KHI TÀN MƯA GIÓ

   Nghĩ về bão lụt Miền Trung.

 

 bao-lut-mien-trung-2

Mưa gió đòi phen

Dòng người hối hả

Thương những cánh cò vội vã bay mau.

Đời hôm sớm, đi-về không kịp sức,

Sắc áo thời gian chốc đã phai màu.

 

Tất bật đời em quên bao khổ cực

Mơ buổi cơm ngon nhìn khói lam chiều.

Ánh mắt đè lên nỗi niềm ray rứt,

Điếu thuốc canh tàn xua bến cô liêu.

 

Nhưng em vẫn định hướng về phía trước

Thẳng lưng đi qua sức nén dòng đời.

Ai tìm lại lớp tro tàn mộng ước ?

Tâm hồn em thắp sáng một niềm vui.

 

Thời gian chảy dồn lên mái tóc

Em quẳng đi bao lớp bụi mơ hồ.

Đời MỘNG-THỰC

Xá chi trò dâu bể,

Mưa gió tàn rồi

Ánh sáng lại tung hô !

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/09/2013(Xem: 21450)
Khi mẹ con qua đời, vì con bệnh nặng nằm một chỗ nên con đã không về được để tiễn đưa mẹ về chặng cuối cuộc đời. Lòng con bức xúc đau khổ vô ngần, con đã làm bài thơ: “Phương Xa Tiễn Mẹ”
11/09/2013(Xem: 19085)
Con người ta sống trên đời, Phải luôn nghĩ đến những người chung quanh. Tâm tư, lời nói, việc làm, Phải luôn cân nhắc kỹ càng trước sau.
11/09/2013(Xem: 21079)
Khuyên ai nếu có lòng tu, Trước tiên phải biết tự tu lấy mình. Tu trong chợ, tu giữa đình, Miễn sao mình biết là mình đang tu.