Truyện thơ: Đối Thoại Thiền

06/11/202021:57(Xem: 21372)
Truyện thơ: Đối Thoại Thiền


sư ngồi thiền_painting
ĐỐI THOẠI THIỀN

 

Thiền sư thường huấn luyện trò

Tự mình diễn tả ý cho rõ ràng.

Có hai thiền viện trong làng

Mỗi nơi đều có một chàng thiền sinh

Vừa trai trẻ, vừa khôn lanh

Theo thầy hầu cận, học hành từ lâu.

*

Một chàng mỗi sáng mua rau

Thường hay vội vã qua mau đường này,

Chàng hàng xóm gặp hỏi ngay:

"Thật duyên hội ngộ! Hôm nay đẹp trời!

Bạn đi đâu đấy bạn ơi?"

Chàng mua rau vội trả lời vui sao:

"Tôi đi bất cứ nơi nào

Mà chân tôi đặt bước vào đấy thôi!"

Chàng kia nghe nói vậy rồi

Miệng thời nín lặng, lòng thời nghĩ suy

Về nhờ thầy giúp cứu nguy

Mách lời đối đáp câu chi hơn người.

Thầy bèn hóm hỉnh mớm lời:

"Sáng mai con cứ hỏi người bạn con

Một câu y hệt hồi hôm

Bạn con nếu trả lời không khác gì

Con bèn hỏi tiếp: 'Vậy thì

Nếu chân không có, bạn đi đâu nào?'

Bạn con chắc sẽ điên đầu

Hết đường đối đáp, hết câu trả lời."

*

Hôm sau vừa rạng mặt trời

Hai thiền sinh lại gặp nơi đường này

Chàng vừa học được lời thầy

Bèn lên tiếng hỏi: "Hôm nay đẹp trời

Bạn đi đâu đấy bạn ơi?"

Chàng mua rau vội trả lời vui sao:

"Tôi đi bất cứ nơi nào

Gió kia dìu bước tôi vào bạn ơi!"

Chàng kia nghe nói vậy rồi

Trong lòng lại bị rối bời nghĩ suy

Chàng về kể lại thầy nghe

Phen này thất bại, hơn chi được người.

Ông thầy tiếp tục mớm lời

Lần này hỏi bạn: "Nếu trời lặng yên

Bốn bề chẳng nổi gió lên

Bạn đi sao được, có phiền hay không?"

*

Hôm sau vừa rạng vừng hồng

Chàng thiền sinh được khai thông ngọn ngành

Được thầy chỉ dạy tận tình

Đón đường chờ gặp bạn mình đi ngang,

Lần thứ ba gặp bạn vàng

Chàng bèn lên tiếng hỏi han đôi lời:

"Bạn đi đâu đấy bạn ơi?"

Chàng mua rau bỗng thảnh thơi nói rằng:

"Hôm nay nắng đẹp hanh vàng

Tôi đang đi tới chợ làng mua rau!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo Zen Dialogue trong tập truyện

101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

___________________________________


Zen Dialogue

Zen teachers train their young pupils to express themselves. Two Zen temples each had a child protégé. One child, going to obtain vegetables each morning, would meet the other on the way.

"Where are you going?" asked the one.

"I am going wherever my feet go," the other responded.

This reply puzzled the first child who went to his teacher for help. "Tomorrow morning," the teacher told him, "when you meet that little fellow, ask him the same question. He will give you the same answer, and then you ask him: 'Suppose you have no feet, then where are you going?' That will fix him."

The children met again the following morning.

"Where are you going?" asked the first child.

"I am going wherever the wind blows," answered the other.

This again nonplussed the youngster, who took his defeat to his teacher.

"Ask him where he is going if there is no wind," suggested the teacher.

The next day the children met a third time.

"Where are you going?" asked the first child.

"I am going to the market to buy vegetables," the other replied.


                                                                         Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/11/2010(Xem: 13399)
Thổ Man Đầu xưa nay vẫn vậy Ngoài thành kia vùng vẫy ra sao Làm cho cây cỏ tiêu hao Thành kia vẫn thế biết bao tháng ngày Người ăn uống xưa nay vẫn thế Chỉ bày trò dâu bể ai hay Chớ chê sanh tử đường ngay Bao nhiêu vị đắng lẫn cay thấm dần.
06/11/2010(Xem: 31568)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
03/11/2010(Xem: 16151)
Để tạ ơn Tất cả chúng sinh là cha mẹ của tôi, Tôi thực hành tâm linh ở nơi này. Nơi chốn này như một hang ổ của những dã thú hung dữ; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ bị kích động đến độ phẫn nộ. Thực phẩm của tôi thì giống như thức ăn của những con heo và chó; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ phải xúc động đến độ nôn mửa. Thân thể tôi như một bộ xương; Trước cảnh tượng này một kẻ thù hung dữ sẽ phải khóc than.
02/11/2010(Xem: 18486)
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn
31/10/2010(Xem: 16866)
Giấc đời tỉnh hạt mù sương Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh. Mới hay từ buổi vô tình Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.
29/10/2010(Xem: 18840)
Thơ Trong Tuyển Tập Thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn) (Trích trong Đường Về Minh Triết; 1989-2005; NXB Văn Nghệ, 2007) --- * Nghìn Câu Thơ Tài Hoa Việt Nam (Bản tái bản lần 4; NXB Hội nhà văn, 2013) Không Đề Chất chứa những cằn nhằn Hồn lô nhô sỏi đá!... Chút lặng thầm hỉ xả Sỏi đá dậy hồn thơ…
29/10/2010(Xem: 16248)
May I be free from enmity and danger, May I be free from mental suffering, May I be free from physical suffering
28/10/2010(Xem: 19448)
Một thương chú tiểu dễ thương Hai thương chú tiểu chọn đường đi tu Ba thương sớm tối công phu Bốn thương chú học và tu đàng hoàng Năm thương chú tiểu nhẹ nhàng Sáu thương chú tiểu đoan trang nụ cười
23/10/2010(Xem: 22104)
Nhiều thế kỷ trước, một vị vua đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam hai lần đẩy lui quân Mông Cổ xâm lăng. Một hôm, vào năm 1293, vị vua anh hùng này đã rời ngôi vua, và vài năm sau trở thành một nhà sư và đã để lại một di sản Thiền Tông bây giờ vẫn còn phát triển để trở thành dòng Thiền lớn nhất tại Việt Nam. Ngài tên là Trần Nhân Tông, vị vua thứ ba của Nhà Trần và là vị sáng lập Dòng Thiền Trúc Lâm.
22/10/2010(Xem: 26884)
Vào khoảng các năm 1972–1974, Cố Hòa thượng Thích Trí Thủ, thường được Tăng Ni-Phật tử gọi cung kính gần gũi là “Ôn Già Lam”, đang trong thời gian dài hoằng pháp tại Nha Trang và các tỉnh miền Trung, Ôn tạm an trú trên chùa Hải Đức, nơi có Phật học viện Trung Phần, trên ngọn đồi Trại Thủy. Khoảnh vườn và thềm hiên phía trước tịnh thất của Ôn dần dà trở thành một hoa viên nho nhỏ với nhiều cây cảnh hoa lá đẹp lạ, là nhờ ở bàn tay chăm sóc thương yêu của một vị cao tăng đức độ nhân từ.