Truyện thơ: Đối Thoại Thiền

06/11/202021:57(Xem: 20899)
Truyện thơ: Đối Thoại Thiền


sư ngồi thiền_painting
ĐỐI THOẠI THIỀN

 

Thiền sư thường huấn luyện trò

Tự mình diễn tả ý cho rõ ràng.

Có hai thiền viện trong làng

Mỗi nơi đều có một chàng thiền sinh

Vừa trai trẻ, vừa khôn lanh

Theo thầy hầu cận, học hành từ lâu.

*

Một chàng mỗi sáng mua rau

Thường hay vội vã qua mau đường này,

Chàng hàng xóm gặp hỏi ngay:

"Thật duyên hội ngộ! Hôm nay đẹp trời!

Bạn đi đâu đấy bạn ơi?"

Chàng mua rau vội trả lời vui sao:

"Tôi đi bất cứ nơi nào

Mà chân tôi đặt bước vào đấy thôi!"

Chàng kia nghe nói vậy rồi

Miệng thời nín lặng, lòng thời nghĩ suy

Về nhờ thầy giúp cứu nguy

Mách lời đối đáp câu chi hơn người.

Thầy bèn hóm hỉnh mớm lời:

"Sáng mai con cứ hỏi người bạn con

Một câu y hệt hồi hôm

Bạn con nếu trả lời không khác gì

Con bèn hỏi tiếp: 'Vậy thì

Nếu chân không có, bạn đi đâu nào?'

Bạn con chắc sẽ điên đầu

Hết đường đối đáp, hết câu trả lời."

*

Hôm sau vừa rạng mặt trời

Hai thiền sinh lại gặp nơi đường này

Chàng vừa học được lời thầy

Bèn lên tiếng hỏi: "Hôm nay đẹp trời

Bạn đi đâu đấy bạn ơi?"

Chàng mua rau vội trả lời vui sao:

"Tôi đi bất cứ nơi nào

Gió kia dìu bước tôi vào bạn ơi!"

Chàng kia nghe nói vậy rồi

Trong lòng lại bị rối bời nghĩ suy

Chàng về kể lại thầy nghe

Phen này thất bại, hơn chi được người.

Ông thầy tiếp tục mớm lời

Lần này hỏi bạn: "Nếu trời lặng yên

Bốn bề chẳng nổi gió lên

Bạn đi sao được, có phiền hay không?"

*

Hôm sau vừa rạng vừng hồng

Chàng thiền sinh được khai thông ngọn ngành

Được thầy chỉ dạy tận tình

Đón đường chờ gặp bạn mình đi ngang,

Lần thứ ba gặp bạn vàng

Chàng bèn lên tiếng hỏi han đôi lời:

"Bạn đi đâu đấy bạn ơi?"

Chàng mua rau bỗng thảnh thơi nói rằng:

"Hôm nay nắng đẹp hanh vàng

Tôi đang đi tới chợ làng mua rau!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo Zen Dialogue trong tập truyện

101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

___________________________________


Zen Dialogue

Zen teachers train their young pupils to express themselves. Two Zen temples each had a child protégé. One child, going to obtain vegetables each morning, would meet the other on the way.

"Where are you going?" asked the one.

"I am going wherever my feet go," the other responded.

This reply puzzled the first child who went to his teacher for help. "Tomorrow morning," the teacher told him, "when you meet that little fellow, ask him the same question. He will give you the same answer, and then you ask him: 'Suppose you have no feet, then where are you going?' That will fix him."

The children met again the following morning.

"Where are you going?" asked the first child.

"I am going wherever the wind blows," answered the other.

This again nonplussed the youngster, who took his defeat to his teacher.

"Ask him where he is going if there is no wind," suggested the teacher.

The next day the children met a third time.

"Where are you going?" asked the first child.

"I am going to the market to buy vegetables," the other replied.


                                                                         Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/09/2018(Xem: 10072)
Giã biệt em tôi giữa cảnh nầy… Lưng trời cỡi hạc thoát ngàn mây. Bao mùa lận đận đời không vẫy, Mấy quãng long đong phận chẳng bày. Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy… Thôi thì hổng giận cả trần đây… Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy… Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…(*)
12/09/2018(Xem: 22303)
Đọc "Mẹ Hiền", Thi Phẩm của Nguyễn Sĩ Long, Qua sự giới thiệu của anh Phù Vân tôi hân hạnh được biết Thi hữu Nguyễn Sĩ Long hiện ở Áo, là tác giả thi phẩm: Mẹ Hiền. Xuất bản tháng 6 năm 2018. Và tôi được một bản gởi tặng. Xin có đôi lời cảm nhận sau khi đọc thi phẩm cùng lời vô vàn biết ơn. Mẹ Hiền, hai tiếng nầy nghe thân thương, êm ái, ngọt ngào biết bao. Nghe mãi không nhàm, nghe hoài không chán. Bởi chúng ta ai cũng có sự hiện diện của mẹ hiền trong tâm. Mẹ hiền là suối mát, là giọt sương mai tưới tẩm cho hoa lá cỏ cây. Mẹ hiền là nguồn yêu thương đang tuôn chảy bất tận trong huyết quản của chúng ta. Mẹ hiền là hương hoa, đường mật, bánh kẹo, sửa ngọt hiến tặng cho nhu cầu tuổi nhỏ, và hình như kể cả tuổi già nữa. Có một lần tôi nghe Thầy Nhất Hạnh định nghĩa về mẹ như sau: “Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thi
12/09/2018(Xem: 11697)
Sáng nay, 11-9 nhớ lại hai toà cao ốc ở New York bị khủng bố tấn công biết bao mạng người đã chết. Con đã có giây phút yên lặng nguyện cầu và viết bài này để chia sẻ. Chung một niềm đau xót tim gan Tháng chín mười một cảnh hoang tàn Lửa ngùn bốc cháy toà cao ốc Cả biết bao người xác nát tan. Sáng nay ngồi lặng trong giây phút Nhớ lại cảnh xưa thật bẽ bàng Chắp tay nguyện cầu người đã chết Mong người còn lại sống bình an.
08/09/2018(Xem: 14247)
Trì bình khất thực hạnh Tăng Già (1) Đệ tử truyền thừa Đức Thích Ca Một bát ba y (2) hành chánh Pháp Bát phong (3) tam độc chuyển thành hoa Thong dong tự tại trên đường giác Lận đận cứu mê thoát lửa nhà (4) Pháp Ấn (5) cẩm nang hành Phật sự Ta Bà Tịnh Độ vốn không xa (6)
05/09/2018(Xem: 12844)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
05/09/2018(Xem: 12657)
Kính bạch Thầy, con có vài vần thơ để cảm tạ Thầy đã sách tấn và quan tâm giúp con tìm được cái ảo tưởng về Cái Tôi mà Sư Viên Minh thường gọi là Bãn Ngã trong các mục hỏi đáp Phải hồn nhiên thật chớ nên ....giả tạo Tiếp nhận cuộc đời với một Tâm an Tỉnh thức rằng mình đã được cho ban Sống đúng thế......đừng mang thêm mặt nạ !!!
04/09/2018(Xem: 20930)
Tuyển Tập Thơ Tánh Thiện_2018, Thơ là một thể loại ngôn ngữ gắn liền từ xa xưa với Phật Giáo. Mở bất kỳ một kinh nhật tụng nào, dù truyền thốngNam Tông hay Bắc Tông, bạn cũng sẽ thấy thơ. Đôi khi, kinh nhật tụng là thơ, ngay từ dòng đầu tới dòng cuối. Thơ, hiển nhiên là một phương pháp của đạo. Thơ là một dạng ngôn ngữ cô đọng, từ rất xưa đã gắn liền với nhà Phật. Kinh Pháp Cú là thơ. Một phần rất lớn trong Kinh Tiểu Bộ là thơ. Trong nhiều kinh khác, sau khi Đức Phật thuyết giảng, Ngài tóm tắt bằng mấy đoạn thơ.
03/09/2018(Xem: 12091)
Vu lan lại sắp về rồi Lòng con lại nhớ mưa rơi hôm nào Mẹ già tóc bạc gầy hao Nuôi đàn con dại xanh xao tháng ngày
03/09/2018(Xem: 25565)
Nhiều lời Đức Phật dạy trong kinh điển có thể được nhìn thấy qua nhà thơ Bùi Giáng. Toàn thân Bùi Giáng chính là Khổ Đế hiển lộ qua cái được thấy. Tương tự, với Tập Đế. Nụ cười của Bùi Giáng chính là Đạo Đế hiển lộ an lạc qua cái được thấy. Tương tự, với Diệt Đế. Bùi Giáng đùa giỡn ca ngâm với lời lời ẩn nghĩa chính là diệu chỉ tâm không dính mắc của Kinh Kim Cang, hiển lộ qua cái được thấy và cái được nghe. Bùi Giáng đi đứng nằm ngồi giữa phố như không một nơi để tới chính là diệu chỉ sống với cái Như Thị của Kinh Pháp Hoa, hiển lộ qua cách thõng tay vào chợ. Bùi Giáng viết xuống chữ nghĩa xa lìa có/không, dứt bặt đúng/sai, hễ viết xuống là gửi vào tịch lặng bờ kia chính là diệu chỉ gương tâm rỗng rang của Bát Nhã Tâm Kinh. Đó là hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng trong tâm tôi nhiều thập niên qua.
03/09/2018(Xem: 12265)
Nhị vị Tôn Sư tóc bạc phơ Phút giây hội ngộ thật không ngờ Nụ cười giải thoát, thanh nghiêm tướng Toả sáng vườn tâm đẹp nét thơ