Tri Âm Tri Kỷ (Thơ)

23/10/202013:50(Xem: 12314)
Tri Âm Tri Kỷ (Thơ)

TRI ÂM TRI KỶ

tri-am-tri-ky 

Ngày xưa ở nước Trung Hoa

Có hai người bạn rất là thân nhau

Một người tài nghệ hàng đầu

Chơi đàn điêu luyện ai đâu sánh cùng,

Một người có khiếu lạ lùng

Nghe đàn sành điệu đã từng nổi danh.

Khi đàn vừa trổi âm thanh

Người chơi ý muốn tả tình núi cao

Tiếng đàn vươn khúc thanh tao

Đưa hồn nhân thế nhập vào cõi tiên,

Người nghe đàn nhận ra liền

Mơ màng lên tiếng: "Đây miền thâm sơn

Thiên nhiên ẩn hiện chập chờn

Sương giăng núi bạc, mây vờn đỉnh cao".

Khi đàn đưa tiếng rì rào

Người chơi gảy khúc sóng trào, nước tuôn

Muôn cung bậc giục cơn buồn

Gợi hồn non nước, khơi nguồn tâm tư,

Người nghe khẽ nói như mơ:

"Tưởng chừng tiếng suối lững lờ vây quanh

Như dòng nước chảy qua ghềnh

Điệu ru lai láng, mạch tình chơi vơi".

*

"Sinh, già, bệnh, tử" dòng đời

Người nghe đàn bỗng một thời ốm đau

Giã từ trần thế còn đâu

Cuộc chơi cõi tạm nhuốm mầu biệt ly,

Người chơi đàn chẳng thiết chi

Dây đàn bèn cắt đứt đi ngay rồi

Tiếng đàn từ đó im hơi

Bạn vàng khuất bóng ai người biết nghe!

Dây đàn khi cắt đứt đi

Tượng trưng tình bạn khắc ghi muôn đời

Tri âm, tri kỷ tuyệt vời

Dân gian truyền tụng muôn lời đẹp thay!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo True Friends

trong tập truyện 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

True Friends

A long time ago in China there were two friends, one who played the harp skilfully and one who listen skillfully.

When the one played or sang about a mountain, the other would say: "I can see the mountain before us."

When the one played about water, the listener would exclaim: "Here is the running stream!"

But the listener fell sick and died. The first friend cut the strings of his harp and never played again. Since that time the cutting of harp strings has always been a sign of intimate friendship.

_________________________________

 




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2014(Xem: 22478)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 20015)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19709)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 25225)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 25139)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 19300)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 16143)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15828)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 21354)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 23180)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)