Tri Âm Tri Kỷ (Thơ)

23/10/202013:50(Xem: 12240)
Tri Âm Tri Kỷ (Thơ)

TRI ÂM TRI KỶ

tri-am-tri-ky 

Ngày xưa ở nước Trung Hoa

Có hai người bạn rất là thân nhau

Một người tài nghệ hàng đầu

Chơi đàn điêu luyện ai đâu sánh cùng,

Một người có khiếu lạ lùng

Nghe đàn sành điệu đã từng nổi danh.

Khi đàn vừa trổi âm thanh

Người chơi ý muốn tả tình núi cao

Tiếng đàn vươn khúc thanh tao

Đưa hồn nhân thế nhập vào cõi tiên,

Người nghe đàn nhận ra liền

Mơ màng lên tiếng: "Đây miền thâm sơn

Thiên nhiên ẩn hiện chập chờn

Sương giăng núi bạc, mây vờn đỉnh cao".

Khi đàn đưa tiếng rì rào

Người chơi gảy khúc sóng trào, nước tuôn

Muôn cung bậc giục cơn buồn

Gợi hồn non nước, khơi nguồn tâm tư,

Người nghe khẽ nói như mơ:

"Tưởng chừng tiếng suối lững lờ vây quanh

Như dòng nước chảy qua ghềnh

Điệu ru lai láng, mạch tình chơi vơi".

*

"Sinh, già, bệnh, tử" dòng đời

Người nghe đàn bỗng một thời ốm đau

Giã từ trần thế còn đâu

Cuộc chơi cõi tạm nhuốm mầu biệt ly,

Người chơi đàn chẳng thiết chi

Dây đàn bèn cắt đứt đi ngay rồi

Tiếng đàn từ đó im hơi

Bạn vàng khuất bóng ai người biết nghe!

Dây đàn khi cắt đứt đi

Tượng trưng tình bạn khắc ghi muôn đời

Tri âm, tri kỷ tuyệt vời

Dân gian truyền tụng muôn lời đẹp thay!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo True Friends

trong tập truyện 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

True Friends

A long time ago in China there were two friends, one who played the harp skilfully and one who listen skillfully.

When the one played or sang about a mountain, the other would say: "I can see the mountain before us."

When the one played about water, the listener would exclaim: "Here is the running stream!"

But the listener fell sick and died. The first friend cut the strings of his harp and never played again. Since that time the cutting of harp strings has always been a sign of intimate friendship.

_________________________________

 




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/09/2014(Xem: 15380)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 18769)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18840)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 16616)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 19501)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 15356)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
11/09/2014(Xem: 16566)
mây tan, trời lồ lộ trùng khơi bóng chim về dưới trăng, ngàn hoa nở một thoáng bừng giấc mê.
10/09/2014(Xem: 17296)
Đời người, dù hết trăm năm Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu Đời người, trả lại phù du Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu Vai này cõng Mẹ nâng niu Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già Dẫu rằng cát bụi Ta Bà Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian
09/09/2014(Xem: 17117)
Không chỗ trú chẳng bến bờ Vẫn bầu rượu với túi thơ dặm dài Ngút mùa cuồng sĩ lai rai Nghêu ngao vô sự hát bài Hoa Nghiêm
09/09/2014(Xem: 21189)
Lung linh giọt sáng ngàn phương Đêm huyền diệu xuống nghe sương luân hồi Ngắm trăng ngắm cả cuộc đời Giữa mênh mông chợt ta ngồi ngắm ta