Tri Âm Tri Kỷ (Thơ)

23/10/202013:50(Xem: 10433)
Tri Âm Tri Kỷ (Thơ)

TRI ÂM TRI KỶ

tri-am-tri-ky 

Ngày xưa ở nước Trung Hoa

Có hai người bạn rất là thân nhau

Một người tài nghệ hàng đầu

Chơi đàn điêu luyện ai đâu sánh cùng,

Một người có khiếu lạ lùng

Nghe đàn sành điệu đã từng nổi danh.

Khi đàn vừa trổi âm thanh

Người chơi ý muốn tả tình núi cao

Tiếng đàn vươn khúc thanh tao

Đưa hồn nhân thế nhập vào cõi tiên,

Người nghe đàn nhận ra liền

Mơ màng lên tiếng: "Đây miền thâm sơn

Thiên nhiên ẩn hiện chập chờn

Sương giăng núi bạc, mây vờn đỉnh cao".

Khi đàn đưa tiếng rì rào

Người chơi gảy khúc sóng trào, nước tuôn

Muôn cung bậc giục cơn buồn

Gợi hồn non nước, khơi nguồn tâm tư,

Người nghe khẽ nói như mơ:

"Tưởng chừng tiếng suối lững lờ vây quanh

Như dòng nước chảy qua ghềnh

Điệu ru lai láng, mạch tình chơi vơi".

*

"Sinh, già, bệnh, tử" dòng đời

Người nghe đàn bỗng một thời ốm đau

Giã từ trần thế còn đâu

Cuộc chơi cõi tạm nhuốm mầu biệt ly,

Người chơi đàn chẳng thiết chi

Dây đàn bèn cắt đứt đi ngay rồi

Tiếng đàn từ đó im hơi

Bạn vàng khuất bóng ai người biết nghe!

Dây đàn khi cắt đứt đi

Tượng trưng tình bạn khắc ghi muôn đời

Tri âm, tri kỷ tuyệt vời

Dân gian truyền tụng muôn lời đẹp thay!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo True Friends

trong tập truyện 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

True Friends

A long time ago in China there were two friends, one who played the harp skilfully and one who listen skillfully.

When the one played or sang about a mountain, the other would say: "I can see the mountain before us."

When the one played about water, the listener would exclaim: "Here is the running stream!"

But the listener fell sick and died. The first friend cut the strings of his harp and never played again. Since that time the cutting of harp strings has always been a sign of intimate friendship.

_________________________________

 




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2017(Xem: 11831)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
04/02/2017(Xem: 18794)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 12669)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 10802)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 11098)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 15717)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13204)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 13153)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
30/01/2017(Xem: 12299)
Xuân đã về chưa hay ngủ mơ Tin xuân ai đó vẫn ngóng chờ Hoa đã chớm vàng bên bờ dậu Gió lạnh còn run cửa khép hờ.
30/01/2017(Xem: 13926)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân