Đời Cho Ta Thế! (Thơ)

23/10/202008:23(Xem: 9748)
Đời Cho Ta Thế! (Thơ)
ducphathoasen
Đời Cho Ta Thế! 
(Kính dâng Thầy bài thơ cảm tác khi học về Tổ Quy Sơn và khi nghe bài nhạc “Đời cho Ta Thế “ trong thiền ca âm nhạc)
Bài pháp thoại Tổ Quy Son còn nhớ! 
Quy tắc "Ba Không" giữ mãi trong lòng, 
Không NHỚ, không NGHĨ, không QUÊN có chút thông,
Hôm nay lại nghe nhạc " ĐỜI CHO TA THẾ" 

Nhìn về thực tại quả thật... không dễ, 
Bão lụt bủa giăng dân khổ đọa đày,  
Liên tiếp nhiều tuần chưa chịu ngừng tay.
Thiên  nhiên ơi,  có điều chi không ổn?

Mạng sống  sinh linh ngày thêm nguy khốn!
Cứu hộ nhiệt tình thực phẩm dành... ăn, 
Đường sá giao thông tiếp tế khó khăn,
Đất sạt lở, trầm trọng năm xưa  quay lại.

Trước thích biển hít gió trời thư thái! 
Nước  hiền hoà  tỉnh lặng như đức  khiêm cung, 
Riêng Việt Nam, miền Trung sao nước quá lạnh lùng? 
Dân khiếp sợ hãi hùng cơn thịnh nộ! 

 Nơi này vẫn phong tỏa vài chục cây số, 
Chưa tự do đi lại thăm hỏi nhau. 
Luật lệ gò bó lý do  quá gắt gao, 
Nên lạc quan mấy cũng đành giảm lại. 

Hỏa lửa, bão lụt ngậm ngùi khi từng trải, 
Làm sao vững vàng tâm chẳng đổi thay, 
Hoàn cảnh nào  không oán trách tại ai? 
Vẫn sống tốt... chấp nhận đời cho ta thế!
Lý thuyết ngôn từ khác xa... Thực tế!

Cư sĩ Huệ Hương 
22/10/2020 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 14821)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27818)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14147)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13933)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13234)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14419)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13492)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14222)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 17064)
Khóc Cha (thơ)