Sám Hối (Thơ)

12/10/202021:58(Xem: 9925)
Sám Hối (Thơ)









Sám Hối 
(Kính dâng Thầy bài thơ khi nghe lại bài Sám Hối - Ca sĩ Hà Thanh phổ nhạc theo lời kệ của Thích Nhất Hạnh)

Tiếng hát Hà Thanh trong “Sám Hối“ 
Bao nhiêu tội lỗi cũng do Tâm! 
Chiêm nghiệm thắm thía lại thâm trầm...
Liễu tri cuộc đời, nào có KHỔ!

KIếp người sinh... để mà GIÁC NGỘ,
Thất bại chính khởi đầu thành công 
Ảo tưởng Cái TA dễ sanh  ngông!
Ngâm Chứng Đạo Ca thôi... vướng mắc! 

Sáu thần thông thấy SẮC, PHI SẮC? 
Nghĩa Sắc, Không mầu nhiệm vô cùng 
Nên thất tuần thanh thản ung dung
Khớp đau, mắt mờ... Quên tất cả!

Kính sách chỉ nhuần ôn bản ngã 
Dù biết mình mang Ngọc Ma Ni 
Vẫn chưa tin thực... chút hoài nghi 
Vì nhiều ý niệm tà, thương, ghét 

Bắt chước Lâm Tế... cao tiếng hét 
“ Buông “... gánh  nặng sao mãi cưu mang, 
Đừng kỳ vọng cũng chớ cầu toàn . 
Thật tế... chẳng có ai hoàn hảo!!!

Bước thứ hai đã vào chữ Lão!
Mừng thấy ra bao lỗi đã sai...
Chưa kịp trổ quả chẳng... nghiệp tai, 
Sám hối rồi... nghe lòng nhẹ nhõm!!!
Cứ tiếp tục... sẽ giải thoát sớm! 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 11490)
Tuổi thơ con lên mùa hy vọng Đón gió về tiếng võng đong đưa Lời ru từng nhịp thức sớm trưa
11/07/2011(Xem: 13506)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 15088)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66807)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13798)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17428)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14979)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 12016)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...