Con Nhện (thơ)

12/10/202018:46(Xem: 9732)
Con Nhện (thơ)

CON NHỆN

 spider_1

Ngày xưa có một ông sư

Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần

Nhiều năm tu tập qua dần

Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền

Trong quạnh vắng, giữa im lìm

Chợt đâu trước mặt sư liền hiện ra

Một con nhện lớn giăng tơ

Thật là quái dị, thật là hung hăng

Xác thô kệch, thân kềnh càng

Bò dần về phía sư đang ngồi thiền.

Nhện càng ngày càng to thêm

Đến khi án ngữ khắp trên điện thờ

Khiến sư choáng ngợp tâm tư,

Tám chân con nhện từ từ dang ra

Như là vồ lấy người ta

Ăn tươi nuốt sống khó mà thoát thân,

Nhìn nhau bốn mắt trân trân

Sư thêm ghê sợ, thất thần, hoảng kinh

Sư bèn cố gắng hết mình

Tập trung thiền định tránh hình ảnh kia,

Nhưng bao cố gắng ích chi

Nhện càng hiện rõ, bò đi. Kinh hoàng!

Mở mắt ra, nhện rõ ràng

Khi sư nhắm lại, nhện càng rõ thêm!

Mồ hôi sư toát ra liền

Định thần, niệm Phật liên miên chẳng ngừng.

Nhưng con nhện vẫn lạnh lùng

Bò gần sư mãi, vô cùng hiểm nguy

Như đe dọa, như hăm he

Sư bèn niệm chú chẳng hề ích chi,

Xả thiền, sư đứng dậy đi

Chịu thua con quái vật kia cho rồi.

*

Kể từ ngày đó than ôi!

Nhện kia ám ảnh sư hoài chẳng tha

Sư suy nhược, sư thẫn thờ

Tới lui đờ đẫn, vào ra bồn chồn

Luôn khổ sở, mãi đau buồn

Sư bèn kể lể cội nguồn thương tâm

Cho thầy mình ở chùa gần

Rồi sư lên tiếng: "Con cần thẳng tay

Giết cho nhện nọ chết ngay

Mới tu hành được hàng ngày cho yên,

Phải tìm dao bén để bên

Nhện mà xuất hiện con liền đâm luôn!"

Gật gù thầy nói ôn tồn:

"Nếu mà tính toán như con được rồi

Chỉ cần thêm một việc thôi

Lưỡi dao định thọc ngay nơi chốn nào

Con dùng phấn trắng gạch vào

Một hình chữ thập đậm mầu, dễ coi

Vậy là tạm đủ lắm rồi,

Chờ hôm sau cố mà ngồi tĩnh tâm

Nhện kia nếu lại đến gần

Mới dùng dao đó để đâm! Muộn gì!"

*

Sư nghe có lý, ra về.

Hôm sau tìm phấn dấu đi, ngồi thiền

Bốn bề vắng lặng, im lìm

Nhện kia lại xuất hiện liền! Dữ thay!

Sư bèn lấy phấn nhanh tay

Nhắm trên bụng nhện gạch ngay làm bằng

Một hình chữ thập rõ ràng,

Mai theo dấu đó sẵn sàng mà đâm.

Xả thiền sư thấy an tâm

Ghé qua thăm viếng thầy lần thứ hai

Đồng thời trình báo cùng ngài

Rằng sư quyết chấm dứt đời nhện kia

Vào ngày mai, chẳng chờ chi.

Thầy bèn lên tiếng: "Mai thì được thôi,

Giờ đây thử vén áo coi!"

Sư nghe thầy nói lòng thời ngạc nhiên

Nhưng tuân lời, vén áo liền

Sững sờ nhìn thấy ngay trên bụng mình

Một hình chữ thập mới tinh

Vẽ bằng phấn trắng rành rành lộ ra

Chính tay mình gạch hôm qua.

Tâm sư bừng ngộ, thăng hoa tức thời!

*

Mới hay chướng ngại ở đời

Tưởng rằng phát xuất từ ngoài, từ xa

Nào ngờ lại chính trong ta,

Tâm ta náo động gây ra muộn phiền!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo bản văn xuôi trong

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

_______________________________________________

 




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/01/2016(Xem: 13872)
Tuyết rơi trắng ngập sân chùa Hồi chuông theo gió đong đưa gợi thiền Tâm bất vọng quán nhân duyên Trần gian một chuỗi ưu phiền không tên Bạc đầu còn giấc ngủ quên Dẫu mai thức dậy cũng miền chiêm bao Thả neo đời giữa lao xao Để cho tĩnh lặng đi vào cõi chân
12/01/2016(Xem: 15730)
Trang Nhà Quảng Đức chúc xuân Đạo tràng Tu viện một lòng hướng quê “Dê” đi năm “khỉ” lại về “Tâm Viên Ý Mã” nguyện thề phải tu Là “khỉ” tâm rất lu bu Lăng xăng chạy nhảy oán thù tạo gieo
11/01/2016(Xem: 17309)
Tiền thân Đức Phật một thời Từng là chú khỉ sống nơi khu rừng Thân hình to lớn hào hùng Xiết bao mạnh mẽ, vô cùng thông minh, Nhân từ nổi tiếng rừng xanh Giúp người hoạn nạn tâm thành chứa chan. Một ngày rực rỡ ánh vàng Nắng trời tỏa ấm, gió ngàn vờn quanh
09/01/2016(Xem: 20823)
Thiên nhân hỏi: - Thanh kiếm nào sắc bén nhất? Chất độc nào tàn hại nhất? Ngọn lửa nào dữ dội nhất? Bóng đêm nào đen tối nhất? - Đức Phật trả lời: Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất, dục vọng là chất độc tàn hại nhất, đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất, vô minh là bóng đêm đen tối nhất.
09/01/2016(Xem: 11811)
Theo “ngũ dục” (1) sẽ làm mờ chân tánh Khiến bao người phải lụy hại thân tâm Áng mây che tâm trí lắm mê lầm Bao kẻ chết cũng bởi vì ngũ dục: Vàng ngọc của tiền “tài” luôn thôi thúc Biết bao người ham muốn phải chạy theo Tưởng đâu rằng có nó sẽ hết nghèo
09/01/2016(Xem: 12105)
Xưa kia ở chốn núi rừng Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm Họp bầy nô rỡn quanh năm, Một hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng Có cây cổ thụ nhiều tầng Mọc bên bờ giếng sáng ngần ánh trăng. Giếng sâu. Dưới đáy nước trong Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi Khỉ kêu: "Thôi chết! Nguy rồi! Mặt trăng rơi xuống giếng khơi đây này
07/01/2016(Xem: 11813)
Lập Tịnh Xá: Khai truyền mối đạo Cho chúng sanh nương náu tu hành Dắt người đến chỗ thiện lành Trau tâm dồi trí để thành hiền nhân. Lập Tịnh Xá: Xây nền đạo đức Cho chúng sanh tiến bước lên đường Về miền Cực Lạc Tây Phương Là nơi cảnh Phật Niết Bàn an vui.
05/01/2016(Xem: 18022)
Dòng tộc Họ Hồ tại Việt Nam Được khai sinh từ một người duy nhất Đã hơn một ngàn năm Xuất phát tại Hương Bào Đột Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu, Nghệ An Vào thời đại Nhà Ngô - Nhà Đinh Đại Cồ Việt Ngài chính là Đức Nguyên Tổ Hồ Hưng Dật Ngài mang họ Hồ, một tộc họ Bách Việt Văn võ tuyệt siêu, học vị trạng nguyên
02/01/2016(Xem: 42318)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
30/12/2015(Xem: 14421)
Phụng Phật chăm lo phổ hoá truyền Trì hành Kinh Pháp lẽ đương nhiên Tam ngôi vô thượng không gì sánh Bảo giữ chơn thường trọn phúc duyên Phổ cập nhân sinh trong Tứ chúng Biến cơ mầu nhiệm trải nhân thiên Trang Nhà phương tiện tuỳ tâm hưởng Quảng Đức sáng soi Chánh Pháp truyền.