Sông Đồng Lung (thơ)

19/09/202010:10(Xem: 10430)
Sông Đồng Lung (thơ)
song dong lung
同籠江

同籠江水去悠悠,
今古閒愁不住流。
沙嘴殘蘆飛白鷺,
隴頭落月臥寒牛。
亂山翠接孤城暮,
水竹寒生小店秋。
羨爾野鷗隨水去,
浮生勞碌幾時休?
阮 攸


Phiên âm:
 
Đồng Lung Giang
Đồng Lung giang thuỷ khứ du du,
Kim cổ nhàn sầu bất trú lưu.
Sa chuỷ tàn lô phi bạch lộ,
Lũng đầu lạc nguyệt ngoạ hàn ngưu.
Loạn sơn thuý tiếp cô thành mộ,
Thuỷ trúc hàn sinh tiểu điếm thu.
Tiễn nhĩ dã âu tuỳ thuỷ khứ,
Phù sinh lao lục kỷ thì hưu ?
Nguyễn Du

Dịch thơ:

Sông Đồng Lung

Đồng Lung sông nước chảy êm đềm
Chảy mãi sầu vơi suốt cổ kim
Cuối bãi cò bay lâu sậy héo
Đầu non trâu nghỉ bóng trăng tàn
Chiều non thẳm tiếp thành cô quạnh
Thu trúc hàn sanh quán nhỏ đơn
Thích thú ngắm âu theo nước chảy
Đời lênh đênh biết mấy khi nhàn?

Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (Phỏng dịch )




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2017(Xem: 10524)
Nghiệp thiện nên làm Nghiệp ác tránh xa Quyết không câu nệ Trải nghiệm lòng ra .
20/03/2017(Xem: 21346)
Chuyện chi dù xảy ra - Đừng bao giờ bỏ cuộc - Hãy khai triển tâm ta. - Nhiều sinh lực quốc gia - Dùng phát triển trí óc - Thay vì khai triển tâm.
18/03/2017(Xem: 12141)
Nhớ Thu xưa hoa đắng trái sầu - Nhìn lá phong vàng thổn thức đau - Khung trời kỷ niệm còn vương vấn - Xuôi ngược dòng đời lắm khổ đau…
15/03/2017(Xem: 12658)
Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà.
14/03/2017(Xem: 10487)
Quê hương là buồng cau chín Xóm làng gắn bó bên nhau Sẻ chia từng manh chiếu rách Đượm tình thấm thiết biết bao
13/03/2017(Xem: 12623)
Xưa trong rừng thẳm núi sâu - Có con dê núi sống lâu chốn này - Dê ăn hoa quả trái cây - Từ cành rơi rụng xuống ngay cỏ làn, - Một cây đặc biệt vô vàn -
13/03/2017(Xem: 9765)
Một cô vợ trẻ đẹp kia - Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian - Nói cùng chồng rất nồng nàn: - "Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh - Phải xa nhau chẳng nỡ đành
07/03/2017(Xem: 14160)
Tát vũng khe ngầm đọng cổ thư - Mong về ghép đủ chữ đừng dư - Tìm soi bác học thì ngơ ngẩn - Xáo ở bình dân cũng mệt đừ
07/03/2017(Xem: 18111)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
07/03/2017(Xem: 15041)
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.