Ăn Đi Con! (thơ)

13/09/202020:40(Xem: 9157)
Ăn Đi Con! (thơ)

ĂN ĐI CON!
(Kính tặng Sư cô Thích Nữ Quảng Tâm)


Sư cô TN Quảng Tâm

Ăn đi con
Chút lộc này
Cho qua cơn đói
Qua ngày không no
Chút tình người gửi gắm cho
Chẳng là quà quý lộc to của đời…


Ăn đi con
Để rồi cười
Nụ cười khan hiếm bị vùi đã lâu
Phận hèn miền núi vùng sâu
Khát thèm
Mơ ước
Khi đầu còn xanh...


Ăn đi con
Đừng để dành
Hết rồi có nữa
Cao xanh đã nhìn!
Người đời lạnh nhạt làm thinh
Giàu sang bạc bẽo vô tình bao năm
Khát thèm tấm áo, miếng ăn
Thiếu từng đôi dép tổ ong rẻ bèo
Nghiệp duyên gánh nặng chữ Nghèo
Nỉ non tiếng nấc tiếng kêu lạc dòng...

Bắc cầu vượt núi qua sông
Mang niềm trắc ẩn nối lòng yêu thương
Mang tình lân mẫn vượt đường
Gọi kêu những mạnh thường quân lòng vàng


Ăn đi con
Chẳng gì sang
Chẳng là hải vị vương hoàng danh gia
Ăn đi
Tình nghĩa chan hòa
Tình người ấm áp
Nở hoa sen hồng...

Người về
Ôm lấy sắc không
Bừng lên hạnh nguyện
Một vòng tay tiên!



Tâm Không _ Vĩnh Hữu


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2011(Xem: 9528)
Thêm một mùa xuân đến với ta, Trăm hoa đua nở đẹp quê nhà
11/04/2011(Xem: 12486)
Ngày Phật Ðản tin về mùa kỷ niệm Rộn ràng lên người con Phật năm châu Nghe niềm vui mang sắc thái nhiệm màu
11/04/2011(Xem: 26713)
Phật Đản người ơi Phật Đản về Cho lòng nhân loại bớt tái tê Chiến tranh thù hận mau chấm dứt Từ bi tỏa sáng khắp lối về.
11/04/2011(Xem: 12894)
giờ phút linh thiêng gió lặng chim ngừng trái đất rung động bảy lần khi bất diệt đi ngang dòng sinh diệt...
09/04/2011(Xem: 16365)
Trúc, Lan, Bàng… bái kiến Thị Ngạn… biệt ưu phiền Sư mang hình vóc hạc Trí tuệ Người vô biên Nhắp chung Trà Sen nhỏ Ung dung Thầy làm thơ
07/04/2011(Xem: 11086)
Thường nghe thầy giảng Đại Thừa Kinh Tâm đắc vô cùng liễu nghĩa Kinh Hiểu rõ ý thầy nơi ý Phật Lòng con bừng sáng học Tâm Kinh
01/04/2011(Xem: 11043)
Tay đâu bịt hết miệng người đời, Để thiếp minh oan tiếng lả lơi
01/04/2011(Xem: 10653)
Vui sao được gặp bạn thân sơ, Lòng hết băn khoăn bỏ ngóng chờ
31/03/2011(Xem: 17460)
Thủ bút của Đức Trưởng Lão HT Thích Huyền Tôn
26/03/2011(Xem: 16197)
Cuộc sống vốn là sự hỗ tương giữa con người với thiên nhiên. Từ ngàn xưa, con người đã cảm nhận được sự cần thiết của cỏ, cây, hoa, lá theo thời gian.