Ăn Đi Con! (thơ)

13/09/202020:40(Xem: 9243)
Ăn Đi Con! (thơ)

ĂN ĐI CON!
(Kính tặng Sư cô Thích Nữ Quảng Tâm)


Sư cô TN Quảng Tâm

Ăn đi con
Chút lộc này
Cho qua cơn đói
Qua ngày không no
Chút tình người gửi gắm cho
Chẳng là quà quý lộc to của đời…


Ăn đi con
Để rồi cười
Nụ cười khan hiếm bị vùi đã lâu
Phận hèn miền núi vùng sâu
Khát thèm
Mơ ước
Khi đầu còn xanh...


Ăn đi con
Đừng để dành
Hết rồi có nữa
Cao xanh đã nhìn!
Người đời lạnh nhạt làm thinh
Giàu sang bạc bẽo vô tình bao năm
Khát thèm tấm áo, miếng ăn
Thiếu từng đôi dép tổ ong rẻ bèo
Nghiệp duyên gánh nặng chữ Nghèo
Nỉ non tiếng nấc tiếng kêu lạc dòng...

Bắc cầu vượt núi qua sông
Mang niềm trắc ẩn nối lòng yêu thương
Mang tình lân mẫn vượt đường
Gọi kêu những mạnh thường quân lòng vàng


Ăn đi con
Chẳng gì sang
Chẳng là hải vị vương hoàng danh gia
Ăn đi
Tình nghĩa chan hòa
Tình người ấm áp
Nở hoa sen hồng...

Người về
Ôm lấy sắc không
Bừng lên hạnh nguyện
Một vòng tay tiên!



Tâm Không _ Vĩnh Hữu


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11682)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15295)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16732)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14141)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13778)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12833)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10892)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10734)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14600)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17502)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng